Bài dự thi: Ngôi nhà quả ngọt

Lượt xem: 16830
16/4/2024 9:00 - Nhà ở
Tác giả: Kiến trúc & Đời sống - TRẦN THỦY THỦY

Gia đình tôi sống trong một căn nhà nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố Giessen thuộc miền trung nước Đức. Đó là ngôi nhà màu hồng phấn, xung quanh có hàng thông xanh reo ca suốt bốn mùa. Và đặc biệt, có khu vườn xinh xắn, luôn níu chân tôi mỗi buổi đi làm về.

 
 
Nói về việc mua nhà, đến bây giờ tôi vẫn ngỡ, đó chỉ là giấc mơ. Mười lăm năm tôi theo chồng đoàn tụ, bao khó khăn khi tự lập xứ người. Có thời gian rất dài, vợ chồng tôi phải đi lại gần 200km mỗi ngày để đến chỗ làm, bất kể mưa giông hay bão tuyết, chỉ vì chưa thuê được nhà. Chính vì vậy hai vợ chồng luôn bảo nhau, cố gắng chăm chỉ, tiết kiệm, để mua cho mình một ngôi nhà. Nhỏ cũng được, nhưng đó là không gian riêng biệt của cả gia đình.
Ngày chúng tôi gom góp đủ tiền, cả hai vui lắm nhưng vẫn băn khoăn. Tiền chỉ vừa mua đủ căn hộ, mà ở đó không có vườn. Vậy là chúng tôi quyết định tìm mua nhà cũ với hy vọng, sửa chữa lại theo ý mình. Công cuộc tìm nhà quả thực gian nan. Với số tiền không quá lớn, chúng tôi mất cả năm trời để đi xem nhà. Cái ưng ý thì giá quá cao, cái vừa tiền thì cũ nát, công sửa đội gấp đôi, đành ngậm ngùi bỏ qua. Nhiều khi cùng đến xem nhà, mình thân phận người nước ngoài chẳng được ưu tiên, cơ hội vẫn trong tay người bản địa. Đã có lúc muốn bỏ cuộc. Bỗng người bạn giới thiệu cho một căn nhà. Vừa đến trước cổng, nhìn đám rêu xanh, nấm mốc lên tận nóc. Lối đi bị đủ các loại cây chằng chịt che khuất, tôi vội kéo tay chồng “về thôi anh”. Chồng tôi bình tĩnh, khuyên tôi thử vào. Đón chúng tôi là đôi vợ chồng già khoảng ngoài 70 tuổi. Bà vợ dáng to béo, da mặt bủng beo, còn ông chồng gầy nhẳng, người sực mùi bia. Căn nhà ba tầng vuông vắn, được xây dựng cách đây gần bốn chục năm. Dù bài trí trong nhà cũ kỹ, lộn xộn, nhưng không gian thiết kế mỗi tầng khá thoáng và hợp lý, kết cấu bê tông rất chắc chắn. Chúng tôi thì thầm bảo nhau, nếu mua được, chỉ cần sửa chữa một chút là có thể ở. Nhưng vừa thò đầu ra mảnh vườn gần 400 mét vuông của ông bà, tôi sững sờ. Một khu vườn hoang đúng nghĩa. Những cây mâm xôi gai đâm tua tủa, những bụi lá ngứa, cỏ lau, cỏ lác... mọc um tùm. Gạch đá, đồ đạc vứt ngổn ngang phơi sương phơi nắng. Rẽ đám cây dại để đi mà không ít lần tay tôi bị cào xước. Tôi nằng nặc bảo chồng, “mình về thôi anh, em không nghĩ chúng ta có thể ở nơi này”. Chồng tôi nhẹ nhàng chỉ cho tôi, “Em thấy cây mận, cây táo cuối vườn không, cả cây hoa anh đào vài chục năm tuổi này nữa. Em vẫn mơ ước có một cây mà”. Tôi ngẩn người ra. Chồng tôi lại tiếp: “Em có nghe thấy tiếng gì không?”. Tiếng chim hót. Tôi trả lời. “Đúng, rất nhiều chim, đất lành chim đậu. Anh còn thấy cả thỏ và sóc nữa kìa. Ở đây không xa chỗ chúng ta làm là mấy, mình nên cố gắng mua căn nhà này”. “Nhưng em sợ mình không đủ sức”, tôi vừa nói vừa đưa mắt nhìn khu vườn thở dài. Chồng tôi mỉm cười, “Em quên anh sinh ra ở miền rừng à. Mấy việc này em khỏi lo”. Được chồng động viên, tôi xuôi xuôi. Vậy mà khi bàn bạc giá cả với ông bà chủ, chúng tôi rất ngạc nhiên. Họ không hề đưa ra giá bán, chỉ nói chúng tôi tự trả. Sau khi so sánh với những căn nhà khác. Chúng tôi thống nhất trả hết số tiền tích cóp được, vì nghĩ căn nhà xứng đáng. Ông bà chủ chưa gật đầu ngay, chỉ nói để họ suy nghĩ. Tôi hiểu, họ muốn xem có ai trả giá cao hơn không. Lại những ngày tháng chờ đợi trong im lặng. Tôi sốt ruột giục chồng đến hỏi. Lần nào cũng gửi kèm theo chút quà quê hương do mình tự làm. Khi thì chục chiếc nem rán, lúc lại cây giò chả, có bữa dăm cái bánh rán nóng. Họ vẫn bảo “chờ”, nhưng sốt sắng gửi lời cảm ơn tôi vì những món ăn ngon và lạ. Phải nửa năm sau, tưởng chừng đã hết cơ hội. Bỗng ông già gọi đến đồng ý bán cho vợ chồng tôi với lý do “chẳng thấy người mua nào tử tế như anh chị”. Vậy là chúng tôi sở hữu được căn nhà vào mùa hè năm 2018. 
 

Hè năm đó quả thực vất vả. Sửa mới ngôi nhà chúng tôi đã có thợ nên không quá lo. Nhưng dọn dẹp, thiết kế khu vườn thì phải tự làm vì thuê khá đắt, vả lại chúng tôi đâu còn tiền. Cứ cuối tuần, vợ chồng con cái chuẩn bị đồ ăn, nước uống, chở nhau đến đó từ sớm. Găng tay, ủng da, khăn bịt mặt, là những thứ tôi trang bị cho cả nhà khi chiến đấu với đám cây ngứa, cây gai chằng chịt. Chồng tôi tiên phong dùng cưa, rìu, phát quang lấy chỗ. Mấy mẹ con lúi húi dọn dẹp phía sau. Ruồi muỗi, ẩm mốc, bọ lá, khiến bọn trẻ khiếp sợ. Lúc đầu chúng khó chịu, nhăn nhó, nhưng sau thấy bố mẹ vất vả quá, lại vui vẻ tự làm. Mỗi một ngày, căn vườn lộ dần những khoảng trống sạch sẽ, thoáng đãng. Dù cuối ngày, dấu tích để lại cho chúng tôi là dăm vết xước dọc ngang trên tay, trên mặt. Nhưng niềm vui không giấu nổi trong mỗi nụ cười.
Hôm chúng tôi chuyển nhà trời bắt đầu sang thu. Nắng trải vàng trên mái ngói đỏ au, nắng xiên vào bức tường mới khiến ngôi nhà trông thật duyên dáng. Khu vườn quang đãng chẳng còn dấu vết cây dại, chỉ còn mấy cây lâu năm vẫn yên vị. Mấy lần ngắm nhìn, nước mắt tôi chực rơi vì hạnh phúc. Trước đây, tôi vẫn mơ ước mình có một khoảng vườn riêng để trồng các loại cây quê nhà. Giờ ước mơ đang hiện ra trước mắt, chỉ chờ bàn tay mình gia công sắp đặt. Lại tiếp tục những ngày tháng vợ chồng tất bật tìm mua gạch đá, sỏi cát... để làm lối đi trong vườn. Hai bên đường tôi trồng táo ngọt, lê xanh, hoa tulip, cẩm tú cầu và các loại hồng. Tôi muốn khu vườn sẽ đầy màu sắc và thấm đẫm hương thơm khi bước chân vào. Ở giữa rắc cỏ lấy chỗ cho các con chạy nhảy. Cuối vườn có góc thiền yên tĩnh với các loại cây cảnh nhỏ xinh. Riêng bên phải khu vườn là hai luống rau Việt. Sẽ không thể thiếu các loại rau thơm như: húng láng, kinh giới, tía tô, mùi, thìa là...Chỉ cần bước chân ra vườn làm vài cọng húng, cọng mùi, ta sẽ có nồi phở thơm lừng. Lá tía tô để dành ăn bún chả, bún ốc, hay đám kinh giới tốt um khiến ta nghĩ đến món bún đậu cuốn hút. Nơi xứ người, dường như những thứ rau xa sỉ đó lại chưa bao giờ dễ dàng như lúc này. Các món ăn quê hương xuất hiện trong căn bếp nhà tôi với tần suất nhiều hơn. Cải cúc, cải canh, dền cơm, mồng tơi rất dễ trồng, lúc nào cũng xanh mơn mởn. Chỉ cần cầm cái rổ ra là có ngay bát canh rau ngọt lừ. Tận dụng góc vườn tôi gieo thêm vài gốc bí, để có món ngọn bí xào tỏi nõn nà. Nhưng mong ngóng nhất vẫn là giàn bầu và giàn su su. Chúng tôi ươm giống từ khi lập xuân, chăm bẵm lúc ngọn mầm he hé rồi theo nắng vươn cao mà bò lên giàn. Mỗi ngày, tay lá xòe ra, dưới mỗi nách lá đậu từng chùm quả sai trĩu trịt, xen giữa những trái bầu thuôn dài, lủng lẳng. Thứ quả tự trồng sao mà ngọt vậy, chỉ cần đem luộc chấm muối vừng, cả nhà ăn mãi không thấy chán. Gửi cho bạn bè, hàng xóm, ai cũng tấm tắc khen ngon. 
Nhiều hôm, nằm đu đưa trên chiếc võng bạt, nghe tiếng chim lích rích chuyền cành, mùi các loại hoa dâng hương ngàn ngạt. Tôi cứ ngỡ, mình đang ở quê nhà. Đưa mắt ngắm nhìn vườn rau và giàn quả lúc lỉu. Nhớ về những khó khăn vất vả đã trải qua. Tôi thầm cảm ơn ông trời, đã ban tặng cho chúng tôi, ngôi nhà quả ngọt xứ người.
 
 
Thao Kiến trúc & Đời Sống số 214