
Phải nói ngay rằng, với tôi cái Tết nào cũng đều vui cả. Tôi nhớ Tết, tôi mong Tết, tôi chào đón Tết với tất cả niềm hân hoan.
Vui nhất là bọn trẻ cắp sách đến trường. Tết không phải đi học, được vui chơi theo ý thích mà không quá bị kìm kẹp bởi thời khóa biểu từ sáng đến tối muộn, được ăn đồ ngon, được mặc quần áo đẹp, được thêm một ngân khoản nho nhỏ cho riêng mình - tiền lì xì…
Với người trẻ đi làm, Tết đến cùng với thời gian và tiền bạc trong tay, thì dạo Tết mua sắm, chụp ảnh khoe sắc Xuân, tụm năm tụm ba cà phê cà pháo, những chuyến du lịch xa gần...
Với những ai xa nhà, đây là dịp trở về với vòng tay yêu thương của người thân, bè bạn, quê hương.
Với những người lớn tuổi, Tết là ngày sum họp gia đình, vui chơi cùng con cháu.
Vậy Tết vui chắc rồi.
Nhưng có phải vậy không?
“Mới đó mà Tết nữa rồi”, điệp khúc hồi nhỏ tôi thường nghe, có khi là ba, khi lại là má tôi thốt lên với gương mặt đầy lo toan. Tôi nghe mà thắc mắc, “trời, đợi mấy trăm ngày mới đến Tết, sao ba má mình nói giống như nó mới xảy ra hôm qua vậy kìa?”.
Rồi hết Đông qua Xuân, từ một đứa trẻ mong Tết, đến một thiếu nữ đợi Xuân về, giờ thành bà nội trợ luống tuổi tôi mới thấm thía câu nói năm nào.

Ba má tôi có bầy con 8 đứa đang tuổi ăn tuổi học, để lo một cái Tết đủ đầy chắc không dễ dàng gì. Nào là thịt kho dưa giá, bánh mứt, hoa quả, pháo nổ rộn ràng. Rồi đặt may quần áo cho đám con (mỗi đứa 2-3 bộ, tính theo cấp số nhân không phải là con số nhỏ), giày dép, bóp mới đủ sắc màu để đựng tiền lì xì cho bầy con gái. Còn quà cáp cho ông bà, anh chị em bên chồng, bên vợ; bạn bè, hàng xóm… Và một khoản tiền để lì xì cho đám nhóc mấy chục đứa toàn con cháu trong nhà.
Kể thì chỉ vài cái gạch đầu dòng nhưng vào những năm 70, 80 kinh tế khó khăn, tiền kiếm ít, tiêu xài cho mùa Tết lại nhiều, với bầy con đông như vậy ba má tôi không thở dài mới lạ.
Những năm gần đây, kinh tế dễ thở hơn, lo cái ăn cái mặc cho đám con thuở nào không còn nữa. Má tôi có thể chuẩn bị mâm cơm Tết tươm tất hơn nhiều, ba tôi có thể “săn” cây mai vàng đẹp hơn, to hơn trước; ba má tôi đã có chuyến du lịch nước ngoài ngày đầu năm mới nhưng “mới đó mà Tết nữa rồi” vẫn được ông bà nói với giọng đượm buồn. Sao vậy? Bởi xưa chạy ngược chạy xuôi lo Tết, tuy vất vả nhưng được vui vầy bên con cái. Bởi Tết nay đám nhỏ trước kia giờ mỗi đứa mỗi phương, hiếm có cái Tết nào gia đình được họp mặt đông đủ.
Sáng nay nhìn tờ lịch treo tường, biết còn 3 tuần nữa đến Giao thừa, “mới đó mà Tết nữa rồi”, câu nói tự nhiên bật ra. Lại lan man suy nghĩ, niềm vui đón năm mới có còn nguyên vẹn như xưa hay đã ít nhiều phôi pha? Vậy Tết vui hay buồn?

THEO KIẾN TRÚC & ĐỜI SỐNG SỐ XUÂN 2026