Bài dự thi: Nhà nuôi gà đầy ắp kỷ niệm

Lượt xem: 2556
24/1/2024 7:00 - Nhà ở
Tác giả: Kiến trúc & Đời sống - ĐINH THÀNH TRUNG

Có ai muốn sống trong một ngôi nhà lúc nào cũng có mùi hôi? Chắc sẽ nhiều người trả lời là không. Nhưng với tôi, đôi khi mùi hôi đó cũng rất dễ chịu. Đó là ngôi nhà cũ “ở là phụ, nuôi gà là chính” của tôi. Ngôi nhà có nhiều kỷ niệm thời kỳ gian khó của gia đình. Nhà ở Hà Nội nhưng có mấy chuồng gà khép kín, mục đích tăng gia và để bán. Chỉ đơn giản thế thôi mà cũng đã là một giai đoạn không thể quên của cuộc đời.

 
Ngôi nhà của chúng tôi mang đậm dấu ấn của mẹ, người “kiến trúc sư trưởng” trong việc xây dãy chuồng gà ngay trước nhà, đủ để người trong nhà có thể đánh tầm mắt quan sát đàn gà có chuyện gì xảy ra. Căn nhà của chúng tôi cũng đơn giản thôi: tầng một và cái gác xép. Vậy mà đứa trẻ là tôi vẫn tự hào khoe với các bạn về ngôi nhà của mình. Đủ để ở và có chỗ để tăng gia, đó chẳng phải là niềm mong ước của nhiều gia đình đó sao? Hồi đó suy nghĩ của trẻ con đơn giản lắm, chỉ cần có cơm ăn mỗi ngày và giúp được gia đình bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Chính vì thế mà tôi đảm nhiệm vai trò cho gà ăn uống, để tận mắt nhìn thấy chúng còn sống khỏe mạnh.
Mỗi khi đi học về, tôi đều với tay mở toang cả hai cánh cửa dẫn vào gian nhà chính, nơi nho nhỏ, xinh xinh, nơi chỉ ba mấy mét vuông nhưng là nơi tôi sinh ra và lớn lên trong cuộc sống này. Nhà nhỏ nhưng cách sắp xếp đồ đạc hợp lý dù chỉ có một căn phòng. Chắc hẳn sẽ có người khen ngợi cách sắp xếp đồ đạc này khi đến chơi, vì chúng tôi bố trí đồ đạc tạo cảm giác gian phòng như rộng hơn. Đó là một chiếc tủ tường dài ngăn giữa phòng khách và phòng ngủ, vừa làm nơi để đồ đạc, vừa có một góc để tôi học hành. Đó là một thiết kế sáng tạo trong mắt tôi, vì chỉ một chiếc tủ như thế đã làm nhiều nhiệm vụ. Gian ngoài có mấy chiếc ghế dùng để tiếp khách và chiếc bàn nhỏ để ấm chén, kiêm luôn nhiệm vụ bàn ăn. Phía trong là gian bếp được bố trí tách ra khỏi phòng khách và cũng để mùi thức ăn được bay đi theo hướng gió, không để ám khói vào nhà. 

 
 
Dãy chuồng gà được ba tôi xây cẩn thận, các chuồng đều do chính tay ba mẹ làm từ gỗ với mấy chục con gà được nuôi. Tuy chỉ là đàn gà nhỏ nhưng lúc nào cũng lấp đầy ba gian chuồng, có hệ thống tự chế để dễ dàng cho ăn và thu hoạch trứng. Dãy chuồng gà cũng là một phần của căn nhà, cách nhà chính bởi chiếc sân nho nhỏ. Hẳn các bạn sẽ nghĩ nếu chỉ như thế thì cũng như nhà của người nông dân bình thường thôi, nhưng thắng bé là tôi đã làm đủ trò để trang trí cho mấy chiếc chuồng gà này. Tôi lấy giấy, vẽ lên mấy bức tranh trẻ con sặc sỡ rồi dán bên ngoài chuồng. Một bên là hình đàn gà, bên kia là cảnh hồ nước trong xanh, rồi cảnh thành phố với những ngôi nhà san sát. Khách đến chơi nhà cũng tỏ ra thích thú.
Phía trên nóc nhà là một sân thượng theo đúng nghĩa đối với tôi. Đơn giản chỉ là mái nhà bằng phẳng, có rìa nhô cao chứ không lợp bằng mái tôn. Đó là thế giới của riêng tôi, nơi mà tôi sẽ nằm dài hóng nắng sớm và nơi để học bài mỗi khi muốn thay đổi không khí. Trong một ngày đẹp trời, tôi có thể đứng từ đó quan sát những chiếc xe máy, ô tô chạy trên đường, quan sát cuộc sống ở vỉa hè bên cạnh nhà. Đó là một góc nhìn tuyệt vời, bởi từ đó tất cả những ước mơ con trẻ được thoải mái suy nghĩ, thoải mái đọc sách và từ đó vun đắp cho tương lai từ thời trẻ.
Ngôi nhà của tôi trở nên nhộn nhịp mỗi khi có đợt thu mua trứng. Tiếng gà con chiêm chiếp, tiếng gà mẹ cục ta cục tác, rồi tiếng người cứ lao xao tạo nên không khí nhộn nhịp chưa bao giờ có. Mẹ mở toang cửa nhà, mời mọi người vào thưởng thức bữa ăn đã chuẩn bị sẵn. Toàn là các món từ gà: gỏi gà, gà luộc, trứng chiên, canh bí nấu gà, rồi lòng mề xào giá... Bọn trẻ chúng tôi chỉ mong đợi đến ngày này mà thôi, ngày được thưởng thức những món ngon từ chính thành quả lao động của mình. Cả căn nhà nhỏ ngập tràn tiếng cười, tiếng nói chuyện rôm rả. Mọi người bàn về cuộc sống, về tương lai của bọn trẻ chúng tôi. Tất nhiên không thiếu những câu khen ngợi căn nhà nhỏ mà gọn gàng, sạch sẽ, kể cả khu vực nuôi gà phía trước cũng được chăm chút cẩn thận.
Đó chính là căn nhà cũ của tôi, nơi để lại nhiều kỷ niệm một thời thơ bé.
 
Theo Kiến Trúc & Đời Sống số 211