Tết vui hay buồn?

Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn phải không? Chúng ta thường nói “thấy Tết là thấy vui”. Bởi đó là thời khắc giao mùa, là thời khắc đẹp nhất trong năm, là thời khắc gia đình sum họp, là thời khắc được nghỉ ngơi vui chơi sau một năm đằng đẳng làm việc... Vậy hỏng vui sao được?

Lặng nhớ mùi quê, màu Tết ngày xưa

Giờ ngồi đây, nhớ lại mùi bánh mì, nhớ màu ngôi nhà cũ, nhớ giọng nói, nhớ Tết xưa, tôi hiểu rằng, có nhiều thứ đã trôi đi theo thời gian. Nhưng mùi quê xưa, màu Tết xưa vẫn còn trong ký ức của tôi.

Vườn Xuân, Tết phố: Mang yêu thương tới, cho yêu thương tìm về

Không biết các bạn thế nào chứ tôi thì mỗi khi Tết về đều thấy lòng xốn xang. Bao ký ức ùa về bên những khoảnh khắc của một mùa Xuân mới đang đến. Mỗi mùa Tết vừa là mùa của niềm vui hiện tại, vừa là một mùa nhớ và là một mùa mơ. Đón Tết cũng như đón người thân.

Ngao du xứ Nhật: Lượm lặt & lắng nghe

Lâu nay mỗi khi có dịp, tôi luôn thích trải nghiệm một nét văn hóa mới theo kiểu du lịch chậm và sâu. Cụ thể là tôi không chỉ đi lướt qua cho biết một địa điểm, mà phải ở lại, gặp gỡ, sinh hoạt... với người địa phương, cảm nhận văn hóa trong lối sống thường nhật của họ.

Sắc hoa mùa Xuân

Xuân sang, là lúc mà cao nguyên đá Đồng Văn đẹp quyến rũ lòng người bởi những sắc hoa. Dọc theo những con đường, trên những ngọn núi, dưới thung lũng, bên những ngôi nhà… là rực rỡ sắc màu của các loại hoa.

Sống chậm giữa thiên nhiên

Giữa nhịp sống ngày càng gấp gáp, khi Tết Nguyên đán không chỉ là thời khắc đoàn viên mà còn là dịp để con người nhìn lại chính mình, với nhiều người, WoCAL Retreat Kê Gà hiện lên như một khoảng lặng cần thiết. Vài ngày trải nghiệm tại đây không đơn thuần là một kỳ nghỉ, mà là hành trình trở về với thiên nhiên, với cộng đồng địa phương và với nhịp sống nguyên bản nhất của con người.

Mặt nạ tuồng Khmer: Linh hồn của di sản và bản sắc văn hóa

Lái xe giữa những con đường Sài Gòn, trong đầu tôi vẫn còn vang lên âm thanh nhạc lễ và những hình ảnh rực rỡ của mặt nạ tuồng Khmer quanh khu Ao Bà Om – danh thắng thiên nhiên quốc gia tại Trà Vinh. Chuyến đi phượt xe máy ba ngày hai đêm dự lễ hội Ok Om Bok để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc, không chỉ bởi không khí lễ hội mà còn bởi những chiếc mặt nạ lấp lánh ánh sơn, vừa huyền bí vừa gần gũi, như chính tâm hồn của vùng đất này.

Sáng chủ nhật ở Công trường Công xã Paris

Công trường Công Xã Paris là một quảng trường nhỏ nằm ở trung tâm quận 1 (cũ), Thành phố Hồ Chí Minh, nối giữa đường Đồng Khởi và đường Lê Duẩn. Trong thời Đệ Nhất Cộng hòa Việt Nam (1954-1963), nơi đây có tên là Công trường Hòa Bình (vì có đặt tượng Đức Mẹ Hòa Bình). Thời Đệ Nhị Cộng hòa Việt Nam (1963-1975), nó được đổi tên là Công trường Kennedy. Từ 1975 được mang tên hiện nay.

Nét đẹp cổng rào xứ Huế

Lời tòa soạn: Theo như lời tác giả trong bài viết mỗi lần có dịp đến huế, anh thường bỏ qua thiện ý chân thành từ bạn bè cho mượn xe để vi vu thành phố, bỏ qua lời chào mời của các bác xe thồ, xe ôm, KTS Nguyễn Trần Đức Anh chỉ thích đi bộ để thong thả ngắm nhìn cảnh quan, sinh hoạt đời thường của người dân nơi đây. Và anh nhận ra một điều thích thú: Đó là vẻ đẹp cổng rào của những công trình kiến trúc. KT&ĐS xin mời bạn đọc ngắm nhìn những bức ảnh mà tác giả đã ghi lại ở vùng đất cố đô.

NHÀ XƯA

Tôi không nhớ lần đầu tôi được bố đưa về quê nội là năm tôi mấy tuổi, chỉ nhớ là rất bé. Thế nhưng những ấn tượng của những ngày thơ ấu ở quê thì tôi vẫn nhớ, vẫn còn nguyên trong ký ức. Tôi nhớ cái cổng nhỏ với hàng rào dâm bụt, nhớ ngôi nhà mái ngói, khoảng sân rộng với hai cây cau cao vút, căn bếp luôn thơm nồng khói lửa…; nhớ ông tôi rất nghiêm, bà tôi rất hiền và cô tôi (tất nhiên khi đó chưa lấy chồng) thì rất tuyệt vời!

Lò gạch Vĩnh Long

Tôi đi chơi cũng nhiều, công tác không ít nhưng trước đây tôi đi không có kế hoạch. Một ngày đẹp trời tôi giật mình nhận ra - tại sao mình không hệ thống lại, đi các tỉnh thành với những tiêu chí rõ ràng, mục tiêu cụ thể? Có làm như vậy mới có thể khám phá danh lam thắng cảnh ở nước ta trọn vẹn được. Thế là tôi túc tắc thực hiện kế hoạch lái xe máy check in lần lượt 63 tỉnh, thành trong nước. Lần này điểm đến là Vĩnh Long với cụm lò gạch di sản mà báo, đài thường nhắc đến.

Thăm đền Đô, nhớ bánh phu thê

Bắc Ninh từ lâu đã nổi tiếng với nhiều đền chùa cổ kính, kiến trúc xưa, thu hút nhiều du khách thập phương ghé tham quan, du xuân mỗi năm. Trong số đó, Đền Đô là một điểm đến không thể bỏ qua. Nơi đây được mệnh danh là “kinh đô của văn hóa Lý-Trần”, lưu giữ những giá trị lịch sử, văn hóa vô giá. Không chỉ nổi tiếng với những di tích văn hóa lịch sử, ở vùng đất Kinh Bắc còn nổi tiếng với món đặc sản truyền thống đã được người dân lưu truyền hàng trăm năm, đó là bánh phu thê.

Những gánh hàng hoa trên phố

Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này; thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga; mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống.

Gom cả bốn mùa trong đáy cốc

Chỉ vì muốn khám phá thế giới của hương vị, tôi quyết định theo học một khóa bartender. Trải nghiệm này mang lại cho tôi nhiều cảm xúc mới lạ. Tôi được nếm, được chạm, được làm người sáng tạo, cho ra những công thức đồ uống theo ý thích, tôi có thể tùy theo tâm trạng của mình hay của người thân, bạn bè để pha cho họ những ly nước đầy cảm xúc. Tôi bắt đầu biết uống một ly cocktail như thưởng thức một ly cảm xúc. Cuộc sống nhiều hương vị đến khó cưỡng, ta có thể nêm nếm và gom cả bốn mùa xuân-hạ-thu-đông vào trong đáy cốc.

Khám phá "Mường"

Nói tới “Mường”, người ta sẽ dễ hiểu rằng đó là nói về xứ Mường, dân tộc Mường, văn hóa Mường. Nhưng nếu bây giờ lên thành phố Hòa Bình hỏi “Mường”, thì ai cũng biết, và cũng hiểu là một địa chỉ cụ thể, đó là Bảo tàng Không gian văn hóa Mường, tại 202 đường Tây Tiến, phường Thái Bình, thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình. Nơi đây cũng là “bản doanh” của họa sỹ Vũ Đức Hiếu – người có cái tên “dân gian” là Hiếu Mường.

1 2 3 4 5 6 7 8 9