Miền quê nước Việt

Huế đẹp không chỉ vì dòng sông Hương thơ mộng và phong cảnh hữu tình. Huế còn đẹp bởi có một hệ thống di sản kiến trúc - văn hóa dày đặc và phong phú. Bên cạnh những kiến trúc thành quách, cung đình, lăng tẩm… của vương triều phong kiến xưa; Huế còn có một di sản kiến trúc khác - đó là nhà vườn - một dấu ấn đậm nét vừa mang nét tinh hoa quý tộc, lại vừa có màu sắc dân gian truyền thống. Nhà vườn Huế là một loại hình kiến trúc đặc sắc, riêng biệt và vẫn tồn tại cùng cuộc sống, cùng thời đại chứ không phải là dĩ vãng - đã lùi vào lịch sử. Trong hàng trăm, hàng ngàn những nhà vườn từ thành nội ra ngoại ô, thì tiêu biểu nhất là nhà vườn An Hiên, nơi còn lưu giữ được gần như nguyên vẹn hình thái quy hoạch - kiến trúc, môi trường, và thể hiện một cốt cách văn hóa của người dân cố đô.

Mái ngói, cây đa, giếng nước, cầu đá, sân đình… những hình ảnh tạo nên hồn cốt của phong cảnh làng quê mộc mạc, dung dị vùng nông thôn Bắc bộ giờ chỗ còn, nơi mất trước cơn lốc của thời đại đô thị hóa. Một ngôi làng còn giữ được nét đẹp nguyên sơ như làng Nôm, hẳn là của hiếm.

Trên con đường dọc bờ biển là bức tường phủ cây cây leo và rêu phong xanh mướt mắt, chếch tầm mắt xa hơn là những góc phố tĩnh lặng và trầm mặc khiến Côn Đảo đẹp không giống bất cứ nơi nào.

Làng quê ở Hiên Vân thuộc huyện Tiên Du tỉnh Bắc Ninh hiện không còn là một không gian thuần cổ. Những ngôi nhà hiện đại, những nét chắp vá xưa có nay có cũng như những không gian cổ ngoại lai, giả cổ đã khiến cho Hiên Vân ít nhiều thay đổi từng ngày, từng ngày.

Bốn công trình kiến trúc tiêu biểu gồm nhà quan Lang, nhà Ậu, Noóc và Noóc Trọi định hình nên một không gian sống của người Mường cổ, muốn tìm các nét kiến trúc nguyên bản ấy ở cái nôi của người Mường tại Hòa Bình, điểm đến lý tưởng nhất không đâu khác hơn là Không gian Văn hóa Mường của họa sĩ Vũ Đức Hiếu.

“Vũ điệu ra khơi” là quá trình lao động trên biển của ngư dân xã An Hòa, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên để đánh cá cơm ngần được ghi lại bằng hình ảnh. Cá cơm ngần có giá trị kinh tế cao, được thị trường Nhật Bản rất ưa chuộng. Công việc này kéo dài từ ngày đến đêm - vây lưới, kéo lưới, gom lưới đến thành quả thu được.

“Nếu em muốn cùng anh về Thanh Chương; Mùa này quê anh đất khô cằn nứt nẻ; Gió Lào bào mòn thổi rạc cả bờ tre…”. Người Nghệ quê tôi, vốn không biết tô vẽ về mảnh đất và con người nơi họ đang sống, mời người yêu về quê mà khiêm nhường quá đỗi khiến cho cô gái nào chưa từng đặt chân đến mảnh đất Thanh Chương cũng phải ngại ngần, hoặc phải có một tình cảm sâu đậm thì mới dám đánh liều về quê hương xứ Nghệ.

Những cánh đồng bông súng không chỉ đẹp mà còn mang đến thu nhập cho không biết bao nhiều người từ năm này qua năm khác. Nét đẹp của bông súng gắn với con người miền Tây thật dung dị, hiền hòa.

Huế kiêu sa nhưng Huế cũng tảo tần. Huế kiêu sa với những lâu đài, thành quách, với nghệ thuật ẩm thực tinh tế, cung đình, với những cô gái thùy mị bên chiếc nón bài thơ... Huế cũng tảo tần với những người dân thức khuya dậy sớm để tìm kiếm miếng cơm manh áo. Huế ở những góc ảnh này là Huế của những con người tần tảo sớm hôm.

Nếu ai hỏi cái thứ đỏng đảnh nhất thế gian này là gì thì đó chính là thời tiết ở Sapa. Gió cuốn mây bay, sương mù giăng ngập lối là thứ đặc sản khiến Sapa trở nên bí ẩn và hoang dại...

Hà Nội có những con ngõ hẹp đến nỗi chỉ vừa cho một người đi, nếu có thêm xe máy thì chủ nhân phải ngồi lên xe chứ không đủ rộng để dắt bộ. Vậy nên "ngõ nhỏ, phố nhỏ" đã trở thành món đặc sản mang hương vị rất Hà Nội, đã đi vào trong thơ, trong họa và trong nhạc của những nghệ sỹ nổi tiếng.

Tuổi thơ của chúng tôi, của những đứa trẻ quê thường gắn liền với giếng làng và chợ, họp chợ trước đây thường được tính theo ngày âm lịch, phiên chợ quê tôi họp vào các ngày mồng 5 âm lịch mỗi tháng.

Có một nơi mà cô luôn tìm cớ để quay về. Cô cũng không hiểu tại sao nơi đó lại gắn bó với mình đến vậy. Không là nơi sinh ra, cũng không phải là nơi lớn lên, hay có một kỷ niệm gì quá sâu sắc để luôn nhớ về, vậy mà vẫn cứ quay quắt nhớ. Đi đâu rồi cũng loanh quanh về đây, luôn tìm mọi lý do, để được trở về nơi ấy, nơi có ngôi nhà nhỏ trong rừng thông, bên hồ nước luôn chờ.

(E-Magazine) Lễ hội đua bò ở An Giang hàng năm sôi động nhưng hiền hòa, không bạo lực nên không chỉ thu hút người dân địa phương và các tỉnh lân cận mà còn là dịp tập trung các tay máy từ mọi miền đất nước đến để tìm cho mình những tấm ảnh đẹp.

Dân tộc Dao Tiền ở Cao Bằng có nhiều nét độc đáo trong việc gìn giữ, bảo tồn và phát huy giá trị tín ngưỡng với nhiều nghi lễ hiện vẫn được lưu truyền trong các xóm người Dao. Do tính thiêng liêng và mang nhiều giá trị văn hóa về tập quán xã hội và tín ngưỡng, lễ Cấp Sắc của người Dao Tiền đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia.

1 2 3 

KT&ĐS số 156 

Từ Đà Lạt, sông Hàn chạnh nghĩ về Tân Cảng, Ba Son; Đưa nét bản địa vào kiến trúc đương đại; Đơn giản nhưng hiện đại; Bớt đi để được nhiều hơn; Không gia sống đa công năng; Văn phòng cá tính; Nhà thờ Cái Bè; Phố hóa "nhà quê"; Hồ cá cho sân vườn nhỏ; Trần Tuấn Long - khi họa sĩ "lên đồng"...

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Tư vấn phong thủy

Chỗ ngủ trong nhà nhỏ

Do nhà nhỏ (48 m2) nên tôi bố trí phòng ngủ ngay cạnh gian bếp, và phòng vệ sinh bên ...