Sài gòn xuôi ngược

Cầu mang tên Ánh Sao thì phải có sao thì mới ánh được. Tôi đã nghĩ như vậy khi thấy cô gái quần soóc ngắn, áo thun ba lỗ, giày sport chính hiệu với thân hình mảnh khảnh, đi bộ thong thả, uyển chuyển trên cầu. Người ta đi mấy vòng quanh hồ, còn với cô gái chắc chỉ được một phần nhỏ.

Sáng nay ở một góc kênh Nhiêu Lộc rộn ràng tiếng hỏi thăm, chúc mừng vì một thành viên được cho là lớn tuổi nhất đã trở lại “đường đua” sau vài tháng vắng mặt vì huyết áp nhảy múa liên tục. Tình cảm ấy đã làm cho cái không khí se lạnh buổi sáng sớm cuối năm trở nên ấm áp.

Các đô thị Việt Nam đang phát triển khá nhanh và thay đổi diện mạo mạnh mẽ. Bên cạnh những yếu tố tích cực đạt được thì cũng có vô số mặt tiêu cực dễ nhận thấy. Một trong những mặt tiêu cực đó là ô nhiễm. Các đô thị đang ô nhiễm trên nhiều phương diện - đặc biệt là ở những đô thị lớn.

Một điều thú vị và cô đọng mà chúng tôi ngộ ra ở chỗ những người chân tình thì tự nhiên nó sẽ nảy sinh ra nhờ duyên khởi mà khách hàng thân quen trở thành bè bạn, còn đối tác thân thương thì trở thành thân hữu để có những dịp cùng nhau tâm sự trải lòng.

Con đường ngắn và có lẽ yên bình nhất của Sài Gòn, nằm trong vùng lõi di sản trung tâm: bên cạnh Bưu điện thành phố, nhà thờ Đức Bà, cái gạch nối giữa quảng trường Công xã Paris với con đường Hai Bà Trưng - tuyến giao thông quan trọng huyết mạch nội đô - lại mang tên một vị giám mục trí thức mang tinh thần gắn đức tin nhà đạo với xây dựng trần thế. Đường Nguyễn Văn Bình là nơi còn hai hàng me già “xanh gần với nhau” còn lại của Sài Gòn.

Ai cũng nói anh đã bỏ thiên đường này đi tìm thiên đường khác. Giờ đây, thiên đường thực ra đang ở đâu anh cũng không cần biết nữa. Chỉ cảm nhận ngay giây phút này, mình sắp hòa tan vào một cái Tết ở chốn thiên đường. Thiên đường có mẹ.

Mình đi mười bảy hải lý chỉ để ngó cảnh này, bạn nghĩ vậy, khi đứng ngay gành Chướng, trước những ngôi nhà trống. Cửa khép như chơi, bạn có thể bước vào bất cứ căn nhà nào mà không bị mấy con chó lườm nguýt.

Không cần đi xa, ngay trong khu phố tôi, chỉ một con hẻm, một con đường đã hiển thị những mảng sáng tối của Sài Gòn. Chỉ vài năm con hẻm lầy lội được nâng cấp, mở rộng thành đường 8 mét; những ngôi nhà đẹp thi nhau mọc lên.

Không gì có thể so sánh được với cảm giác trở về nơi xưa chốn cũ và nhận ra rằng, mình đã đổi thay đến thế nào.(Nelson Mandela)

Khi lòng đường Nguyễn Huệ thành phố đi bộ, các dãy nhà hai bên biến đổi nhanh chóng. Điều đáng nói nhất là những chung cư cũ được khai thác triệt để cho dịch vụ quán xá. Nhiều trong số đó là những quán cà phê mang phong cách Sài Gòn xưa.

Đó là một Bình Đông rộn ràng trên bên dưới thuyền, một bờ kênh in bóng cửa nhà lô xô, một đại lộ rộng người qua lại, một chợ Bình Tây xưa cũ từ cách đây cả đời người… tất cả những nhịp sống đời thường ấy vùng Chợ Lớn lần lượt hiện lên tranh qua nét vẽ của họa sư Trương Lộ. Chợ Lớn trong tranh của ông như diễn tả một hoài niệm, một quá khứ mượt mà, nhẹ nhàng, bình dị mà nay ít nhiều đã mai một.

Nói tới chợ Sài Gòn còn phải kể tới những ngôi chợ đã thành tên tuổi và in sâu trong trí nhớ người Sài Gòn qua nhiều thế hệ như chợ Cũ, chợ Tân Định, chợ Bà Chiểu, chợ An Đông, chợ Bình Tây, chợ Bà Hoa, chợ Xóm Chiếu, chợ Dân Sinh... Mỗi chợ đều mang một nét riêng.

Nàng khoác áo vàng, nàng thay áo trắng; chẳng hài lòng với vàng với trắng, nàng mặc áo xanh, nàng đổi áo tím. Rồi chẳng hài lòng với tím với xanh, nàng diện đầm hoa long lanh trong suốt, như tơ, như khói, mang theo chút lãng đãng của trắng, rực rỡ của vàng, nồng nàng của tím và tươi mới của xanh. Bóp đầm, giày cao gót, tự tin trên phố. Là nắng đó. Nắng Sài Gòn. 

Được xây dựng từ năm 1967 và cải tạo nâng nền từ năm 2007, ngôi nhà có lẽ chỉ bình thường về kiến trúc nhưng lại là một địa chỉ đặc biệt với người yêu thích nghệ thuật nhiếp ảnh nói riêng và văn hóa nghệ thuật nói chung trong đó có văn hóa ẩm thực, có hát ca trù, hát thơ… Nếu hẹn được chủ nhà, bạn sẽ có cơ hội trò chuyện, tham khảo ảnh, tranh, sách và các tư liệu rất phong phú từ vấn đề chủ quyền biển đảo tới ẩm thực, ca trù và rất nhiều những hoạt động văn hóa nghệ thuật gắn liền với Sài Gòn - Gia Định từ giữa thập niên 50 của thế kỷ trước đến nay. Đó là “Nhà lưu niệm Nghệ sỹ nhiếp ảnh Phạm Văn Mùi”.

Những đồ vật, cửa nhà, góc phố… cũ kỹ còn hiện diện để nói với chúng ta về sự thực hữu của thời gian, trong khi cái hiện đại, sự đổi mới không ngừng trong cuộc sống ở những thành phố luôn làm một việc ngược lại: xóa nhòa khứ thời.

1 2 3 4 

KT&ĐS số 156 

Từ Đà Lạt, sông Hàn chạnh nghĩ về Tân Cảng, Ba Son; Đưa nét bản địa vào kiến trúc đương đại; Đơn giản nhưng hiện đại; Bớt đi để được nhiều hơn; Không gia sống đa công năng; Văn phòng cá tính; Nhà thờ Cái Bè; Phố hóa "nhà quê"; Hồ cá cho sân vườn nhỏ; Trần Tuấn Long - khi họa sĩ "lên đồng"...

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Tư vấn phong thủy

Chỗ ngủ trong nhà nhỏ

Do nhà nhỏ (48 m2) nên tôi bố trí phòng ngủ ngay cạnh gian bếp, và phòng vệ sinh bên ...