Chia sẻ KGS

Từ khi về Sài Gòn đến nay, tôi đã có hơn 5 lần chuyển nhà. Lần chuyển nhà ấn tượng nhất là từ Gò Vấp về Phú Nhuận. Lẽ ra, tôi còn ở lại ngôi nhà trong hẻm cụt ở Gò Vấp cho đến giờ, nếu như một hôm không nghe con gái buông lời ao ước: “Nếu từ nhà mình ra Nhạc Viện không quá xa, chắc là con tiết kiệm được hơn hai tiếng để tập đàn mẹ à”.

Cho tới bây giờ, tôi đã sống trải qua bốn ngôi nhà. Mỗi ngôi nhà là một phần đời, là những mảng ký ức và kỷ niệm. Trừ ngôi nhà đầu tiên sống trong thời gian ngắn, và khi tôi còn quá nhỏ (từ khi sinh ra đến 3 tuổi) và ngôi nhà hiện đang sống mới chuyển đến chưa lâu, thì phần lớn cuộc đời tôi gắn bó với ngôi nhà thứ hai và thứ ba, đều là hai căn chung cư. Gọi chung cư là theo ngôn từ bây giờ, còn hồi đó người ta gọi là nhà tập thể, trong khu tập thể.

Đom đóm và ve sầu, bằng cách sống vô tư như thế, vẫn bị loài người chúng ta xem thường. Nhưng có vẻ, chúng ta hơi sai. Nếu bạn chỉ có 60 ngày để sống, liệu bạn sẽ làm gì với ngần ấy thời gian.

Vào ngày đầu tiên của năm mới, những người trẻ lại kéo nhau đi hết. Sau kỳ nghỉ đón Giáng sinh và năm mới, rồi thì ai cũng phải đi làm và đi học. Người mẹ ngồi bên cây thông Noel và thắp lên một ngọn nến. Hương tinh dầu mùi già lặng lẽ, chầm chậm lan tỏa khắp căn phòng. Ngọn nến đặt trong chiếc bình thủy tinh, hắt ánh sáng lên thành bình tráng bạc, làm lay động hình vẽ những cành hoa tuyết trắng giữa hai lớp bình. Nhấp nháy, nhấp nháy, chỗ vàng, chỗ trắng.

Cha tôi là một người độ lượng và tốt bụng, chắc chắn là như thế. Chỉ tội ông sinh ra trong một gia đình nhiều ruộng đất, của cải. Thời mở đất của ông sơ, ông cố với gian nan, khó nhọc đã trôi qua, để thời cha tôi được thừa hưởng. Khi về làm vợ ông, ai cũng nghĩ mẹ tôi may mắn, “chuột sa hũ nếp”. Nhưng cũng bắt đầu từ đó, đời bà không một ngày vui...

Không phải quá lời, khi có người nói một cách hình ảnh rằng toàn cầu hóa đang đi vào phòng riêng của từng gia đình.

Một bữa cơm nhà chắc sẽ kém hấp dẫn hơn một chầu cà phê cùng bè bạn. “Cơm hàng cháo chợ” mà được lang thang đây đó vẫn thích hơn ở nhà với gia đình. Tôi thường đã chọn như vậy. Nhưng đến một ngày, tôi đã rơm rớm nước mắt và ao ước “giá như giờ này mình được ngồi ăn cơm cùng với ba má và các em”. Tại sao như vậy?

Nghỉ tết, bọn trẻ lục tục kéo nhau trở về nhà. Trên các trang mạng xã hội, tràn ngập những hình ảnh vui vẻ, những bộ mặt hớn hở của các ông bố bà mẹ bên những xe đẩy hành lý, những cái ôm xiết chặt, và ánh mắt rạng rỡ trong niềm vui ngày đoàn viên. Nhà đã từ lâu không còn chỉ là một nơi chốn nữa.

"Dưới mỗi mái nhà đều có một nếp nhà thân thuộc mà người tạo dựng nên nó không ai khác là cha mẹ chúng ta - những người chủ gia đình ấy đã tiếp thu từ các bậc tiền bối, gìn giữ, phát huy và truyền lại cho con cháu".

Một mùa tết nữa lại sắp đến kéo theo biết bao nhiêu niềm hân hoan và tất bật của mỗi người dân đất Việt. Giữa rất nhiều những bộn bề ngày cuối năm, tôi tin rằng bất kỳ ai đã theo dõi và yêu mến chuyên mục Không gian cảnh quan của tạp chí Kiến Trúc & Đời Sống cũng sẽ không quên dành một chỗ nho nhỏ trong quỹ thời gian của mình để bắt tay chăm chút cho mảnh sân, khu vườn nơi tổ ấm được thêm phần rực rỡ đón Tết.

Ba thằng anh trai đợi em gái thay xong cái áo dài màu hồng thì bắt đầu mời mọi người lên nhà trên ngồi vào bàn. Bàn thờ gia tiên đã được trang hoàng rất đẹp. Cái bàn lễ nghi ngay trọng tâm nhà cũng đã được phủ một tấm vải hoa trắng trang trọng. Các chị dâu của bé Hiền cũng đã pha trà dọn tách xong. Một dĩa hạt dưa và bánh ngọt cũng đã được dọn lên. Mọi người lục tục kéo ghế…

Vào những năm cuối thập niên 90, chị đã là một tên tuổi. Tôi dõi theo chị cũng từ ngày đó. Cuộc đời đẩy đưa, phải tới cách đây gần chục năm, tôi mới có dịp bày tranh chung với chị. Và sau đó là liên tục những triển lãm chung trong và ngoài nước, những chuyến đi sáng tác về miền núi, vùng biển... đã đưa chúng tôi lại gần nhau hơn.

Với designer Nguyễn Quốc Phục, mỗi bộ xương thú, thậm chí một phần của bộ xương đều mang lại cho anh một cảm xúc đặc biệt. Phục chia sẻ: “Chúng là một tác phẩm nghệ thuật được thiết kế hoàn thiện, tinh tế mà con người chỉ có thể bắt chước, sao chép chứ không thể nào sáng tạo hơn được”. Và trong căn hộ của Phục, những bộ xương đã trở thành những vật trang trí độc đáo.

Chuyện rộng chật trong căn nhà của mỗi người? Tôi thì nghĩ đơn giản, bi kịch của những thị dân bây giờ là bị gián đoạn quá lâu mối lương duyên với thiên nhiên. Ai có điều kiện gắn kết để gần hơn một chút, người đó hạnh phúc hơn một chút.

Ban công không chỉ là một phần trong kiến trúc của căn nhà với lợi ích mở rộng không gian mà còn là vị trí lý tưởng để phát triển thành khu chức năng riêng biệt - một khu vườn trên cao nơi mà bạn có thể tận hưởng hằng giờ bên tách cà phê nóng, những khóm hoa cỏ đung đưa và hòa mình cùng thiên nhiên đầy thi vị.

1 2 3 4 5 6 

KT&ĐS Xuân Kỷ Hợi  

Các cây bút của KT&ĐS sẽ kiến giải, chia sẻ câu chuyện về Nếp nhà. Đó những thói quen, là nề nếp, là ứng xử giữa các thành viên trong gia đình, với cộng đồng và chính là giềng mối để tạo nên một xã hội nhân văn, bền vững. Trong Trôi trong miền thơ ấu, bạn đọc sẽ có những hoài niệm về quá khứ mà mọi người từng trải qua...

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Tư vấn phong thủy

Thiên nhiên không ở đâu xa

Tôi thấy đầu năm hái lộc, chưng hoa ngày tết… là những nếp quen đã hình thành lâu nay. Nhưng ...