Chia sẻ KGS

Một nghiên cứu chỉ ra rằng những đứa trẻ được tiếp xúc nhiều với môi trường tự nhiên trong thời thơ ấu, khi trưởng thành sẽ có khả năng cân bằng tâm trí tốt hơn và dễ cảm nhận hạnh phúc hơn. Điều này dần trở nên đắt giá, khi làn sóng đô thị hóa ngày càng tràn nhanh về các vùng đất nông - lâm nghiệp.

Dịch bệnh vẫn còn đó, chúng ta dần học cách thích nghi và thận trọng với những biến đổi của ngoại cảnh. An toàn, tại chỗ, không còn là giới hạn trong những bức tường nhàm chán mỗi ngày từ phòng ngủ đến phòng bếp. người ta không chỉ cần mở rộng không gian ngoại vi của mình theo chiều ngang, mà mong muốn phát triển nó theo chiều sâu - một nơi chốn cởi mở, tự nhiên nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư, khoảng cách cần thiết giữa những nhịp đô thị xếp chồng lên nhau, trong giai đoạn chuyển đổi lao động số, sinh hoạt công nghệ tại nhà. Giữa ranh giới của sự hướng ngoại bản chất và thói quen an toàn mới hình thành trong nội tại sau dịch, sân vườn chính là nơi phù hợp cho những người theo chủ nghĩa hướng ngoại một cách “an toàn”.

Những gam màu, khi dịu nhẹ, êm đềm, khi cuộn trào trăn trở, thể hiện qua tạo hình, bố cục khi là vùng phong cảnh nên thơ, khi là những công trình kiến trúc cổ điển… nhưng được giản lược, đó chính là những nét quen trong tác phẩm của họa sĩ Thanh Thảo.

Covid - cơn đại dịch khủng khiếp, dai dẳng đã khiến rất nhiều người gần như thay đổi hoàn toàn lối sống và thói quen sinh hoạt. Những buổi tiệc tùng, tụ tập họp mặt cùng bạn bè được thay bằng khẩu hiệu “ai ở đâu hãy ở yên đấy” nhằm đảm bảo quy tắc 5K, hạn chế lây lan dịch bệnh.

Là họa sĩ, thuận tay với những đề tài về phố cổ, Hà Nội, về phong cảnh miền cao, Nguyễn Hoàng Anh còn được biết đến là cha đẻ của hàng nghìn cô búp bê trang phục dân tộc, ở đó, chất hội họa, tính dân tộc, nét văn hóa, được thể hiện bằng ngôn ngữ tạo hình – trang trí hội tụ đủ nét đẹp, lạ, tinh và ấn tượng, dễ khiến yêu say ngay lần đầu hạnh ngộ.

Từ bao đời nay trong các ngôi nhà truyền thống Việt Nam, khu vườn luôn luôn là một cấu trúc không thể tách rời, đóng vai trò như một lá phổi, mang đến sự xanh mát, bầu không khí trong lành, đồng thời làm tôn lên giá trị cảnh quan thẩm mỹ cho ngôi nhà.

Cuốn sách về một phần đời sống nghệ thuật của ông được gia đình thực hiện nhằm tập hợp và hệ thống lại dữ liệu về tác phẩm, ghi chép, ký họa của họa sĩ từ 1954 đến nay.

Ngày xuân tôi đi lễ chùa. Đã mấy năm rồi mới lại mặc áo dài. Ở thời tuổi còn ít thì “bị” mặc áo dài gần như thường xuyên, thấy phát mệt. Nhưng khi tuổi đã nhiều, thì đâm mê áo dài, nhưng lại ít có dịp mặc, trừ những buổi khai mạc triển lãm, lễ, tết và những khi cần “Việt Nam” hiện diện. Những dịp xuất hiện cùng áo dài càng ít hơn trong hai năm dịch bệnh.

Suốt một tuần, cứ ban ngày thi hai cha con anh nói với sư cô leo lên đỉnh núi, để chỉ một lần biết được sau núi là gi! Nhưng cứ hễ sắp tới, thì cha con anh lại ngủ quên trên một phiến đà mòn. Đeo đuổi một câu hỏi nào đó sẽ giúp cho anh quên đi thời gian, anh nghĩ vậy. Đem ấy trăng sáng, anh hốt nhiên biết được điều đơn giản mà ai trong chùa cũng đã biết, sau núi là núi.

Tôi vốn là dân mê sách, mất vài cuốn sách quý là lòng cảm thấy đau khổ mấy hôm liền. Vì vậy điều làm tôi khổ tâm nhất trong lúc dọn nhà là tủ sách. Tủ sách có giá trị không lớn so với vật dụng khác trong nhà nhưng phải mang theo cho bằng được.

Một ngôi nhà cũ, một kiến trúc cũ nằm “lọt thỏm” giữa những ngôi nhà mới, nhà cao tầng trong một kiệt (hẻm) nhỏ trên đường Lê Lợi – con đường đẹp nhất thành phố Huế bên sông Hương. Công trình có một tầng nhưng vẫn rõ nét sang trọng hào hoa dù đã in đậm những dấu ấn thăng trầm của năm tháng.

Nhà tôi ở Ban Mê, nằm trong một khu phố ô bàn cờ, nhỏ bé lọt thỏm xung quanh là nhà hàng xóm cao tầng. Tôi dọn về đây hơn chục năm từ hồi lập gia đình. Bây giờ nhà đã có 4 thành viên. Trước dịch Covid xảy ra, sáng sáng chúng tôi lao ra khỏi nhà, người đi làm, người đi học. Chúng tôi tất bật ngoài đường cả ngày và trở về nhà khi việc đã xong, cuộc vui đã tàn. Nhưng hai năm qua, Covid đến như một cơn bão dài ngày quét qua mọi ngóc ngách của địa cầu. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác là ở nhà nhiều hơn.

“Em có nhớ căn nhà xưa bên khu vườn cải/ Nơi những sớm mai bình yên nắng giòn trên lá”, Thi ca của Nguyễn Đình Toàn.

Vậy là năm 2021 đầy biến động đã qua và một mùa xuân mới lại đang tới bên thềm. Cách đây chỉ 1 năm thôi, tôi đã không thể nào hình dung rằng mình có thể ở nhà lâu đến thế. Dù rất yêu quí nơi mình sống, nhưng những chuyến đi liên miên nối tiếp nhau khiến cho thời gian ở nhà của tôi ngày càng ngắn lại. Thế rồi, dịch bệnh đã đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của hàng triệu người trên trái đất này. Không chỉ mình tôi, mà cả thành phố ở nhà, cả Việt Nam ở nhà và cả thế giới ở nhà.

Vẫn thấy ở đó vẻ đẹp của sự thanh thoát, dịu dàng, đậm chất thơ, nhưng cũng biểu đạt cả gai góc, chết chóc, rồi bừng sáng tin yêu và hy vọng trong các họa phẩm mới nhất của nhà thơ Đỗ Trung Quân ở những ngày giãn cách xã hội.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ... 

KT&ĐS số 6 (192) 

Câu chuyện dòng sông bên đời những thành phố lớn; Nơi tôi sống là một ngôi nhà xanh; Giang Biên villa; Ngôi nhà nhiệt đới H house; Không gian nghỉ dưỡng trong 30m2; Bình yên giữa chốn hiện đại; Vẫn dấn bước, nhưng tránh lối mòn; Secret Boutique; Khúc giao hưởng trong vườn...

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Vật liệu phòng tắm

Tôi nghe nói phòng tắm làm đúng phong thủy chỉ cần xác định vị trí, phương hướng và không ảnh ...

Tư vấn phong thủy

Vẫn dấn bước, nhưng tránh lối mòn

Tiếp nối câu chuyện kế thừa phong thủy trong thiết kế hiện đại, có thể khẳng định vai trò của ...