Chia sẻ KGS

Ngy Cao Uyên là nghệ danh của họa sĩ lão thành Nguyễn Cao Nguyên (sinh năm 1933), là đồ đệ của các danh họa Mỹ thuật Đông Dương như Nam Sơn, Nguyễn Gia Trí… Ông từng vẽ qua nhiều chất liệu, từ lụa, sơn mài, sơn dầu, màu nước, và gần đây là cả vẽ trên máy tính với đủ dạng đề tài, nhưng ấn tượng nhất ở ông, có lẽ là các tác phẩm hội họa trừu tượng được thể hiện bằng màu nước.

Không bao giờ là quá sớm để lên kế hoạch thiết kế hay cải tạo một khu vườn. Chúng ta đang bắt đầu tận hưởng những tháng cuối cùng của năm 2019, và đây là khoảng thời gian rất tốt để bạn chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho sân vườn cũng như tìm nguồn cảm hứng ở các xu hướng đang được dự đoán sẽ lên ngôi trong năm 2020.

Bài viết về hoa đầu tiên của Họa sĩ Trần Thùy Linh mà tôi được đọc là bài viết “Dỗi hờn với hoa” do chị gửi đến cộng tác với Kiến Trúc & Đời Sống cách đây khoảng một năm.

Từ bỏ quê cha đất tổ, tìm một chỗ an cư nơi phố thị không hề là quá trình dễ dàng đối với người nhập cư. Và không phải ai cũng có thể tìm được chốn nương thân ở nơi phồn hoa đô thị. Nhưng thực tế tại Sài Gòn - TP.HCM, thời nào cũng vậy, vẫn luôn là nơi dung chứa nhiều tầng lớp người nhập cư từ giàu đến nghèo. Ngoài những thế mạnh về tiềm năng kinh tế còn có đặc điểm nữa về nhân văn, tình người.

Khởi thuỷ thì Hà Nội chẳng qua cũng chỉ là những cái làng quần tụ ven sông. Mỗi làng chỉ có một đường, một cổng, một đình nhưng có nhiều ngõ xóm. 

Cánh cổng gỗ bạc màu xưa cũ mở ra một không gian cố tích. Ngôi nhà hình chữ L nằm lọt thỏm giữa một vườn cây nhiệt đới, những bậc thềm xưa kéo dài phủ đầy hoa cỏ. Phòng khách nối liền với bếp, bàn ăn, tạo thành một không gian mở đáng yêu tràn đầy nữ tính. Hơi ấm của mùa Noel dường như vẫn phủ đầy toàn bộ không gian nơi đây, sắc đỏ trên những chiếc khăn trải bàn, những quả tinh cầu lộng lẫy, hoà lẫn màu xanh duyên dáng của lá thông, tạo nên vẻ sống động vừa thuần khiết, vừa kiêu sa cho phong cách Art Deco…

Ít ai biết Lê Vi đã phải mất gần năm năm để có quyết định cuối cùng là chọn cuộc sống tại Amboise cùng chồng và các con. Nơi đây là một thành phố du lịch cổ kính, cách Paris hơn 200km về phía nam, nhỏ nhắn và vui tươi với những cửa hàng đồ lưu niệm, thủ công truyền thống và các quán càphê vỉa hè nằm dọc các con phố nhỏ ở hai đầu cây cầu sông Loire.

Trong một trường nghĩa nào đó, “bước ra khỏi cửa” luôn được xem là bước ra khỏi nhà, dù có khi, người ta vẫn còn đứng ở hàng hiên, ở sân gạch, ở bụi tre… chứ là chưa đi hẳn. Cửa, là ranh giới của an toàn và nguy hiểm. Đóng cửa lại, mọi xô bồ chụp giật ở ngoài hết, ta chỉ còn lại chính mình và những người thân.

Đứa nhỏ 10 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, lần đầu tiên theo cha về Việt Nam thăm ông bà nội. Khi còn bỡ ngỡ hỏi thưa khắp lượt hàng chục người nào chú nào anh nào chị em cùng họ, con nhỏ chưa kịp cảm nhận gì về sự gắn kết máu mủ mà theo cha là quan trọng cho sự phát triển tâm hồn gì đó thì trời đổ mưa.

Họa sĩ Lục Quốc Nhượng đã qua tuổi thất tuần, ông vẫn miệt mài sáng tác bởi hội họa mang lại cho ông niềm vui, niềm ủi an trong đời sống trần tục. Xem tranh của ông, giới yêu nghệ thuật nhận định: “Xúc cảm và rất khác người”, bởi rằng hội họa với ông chính là phương tiện để giải phóng cảm xúc trước cuộc đời và trước cõi nhân sinh.

Mang biểu tượng của cánh chim hồng lạc với sự kết hợp độc đáo giữa tre, gió và nước, toạ lạc giữa một không gian bát ngát rừng xanh với những con suối thơ mộng… Tất cả tạo nên đặc trưng riêng với sự hấp dẫn đặc biệt của nhà hàng Tre mà nhiều người ưu ái gọi đó là một tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên.

Sài Gòn Xưa là tên một nhà hàng nổi tiếng ở đường Phạm Ngọc Thạch, và không chỉ có Sài Gòn Xưa mà còn có Phố Xưa hay Phố Cổ nữa. Tất cả các tên “xưa” hay “cổ” ấy đều nhằm gợi lại cho thực khách hoài niệm về một khung cảnh sống của đô thị Sài Gòn xưa mà ngày nay những ký ức về thời gian vẫn còn đang lưu luyến, níu kéo con người về với quá khứ của một thời đã qua.

Khi đặt những tấm post card của đường phố Sài Gòn 50 năm trước, hỏi chàng thanh niên 22 tuổi con mình: “Hãy nói nhanh, con ghi nhận điều gì?” Câu trả lời là chiếc xe Velo Solex và cô gái (hẳn nếu còn sống đã thành bà cụ) với chiếc áo dài khác xa áo dài hôm nay, “Xe gì lạ thế, áo dài ngộ nhỉ!”. Và đường phố, nhà cửa, vỉa hè và những vòm me. Chẳng giống Sài Gòn bây giờ tí nào! Đấy là nhận định tiếp theo của chàng trẻ tuổi thế hệ ta thường gọi là 8X. Tất nhiên! Đã hơn nửa thế kỷ rồi còn gì, một người đang nhìn lại cảnh quan Sài Gòn bằng ký ức nghĩa là nhìn lại sau lưng. Một người đang quan sát Sài Gòn bằng cái nhìn đương đại, thời đang lớn lên của mình.

Khi con gái tôi vào đại học, tôi quyết định cùng chuyển lên sống ở Sài Gòn. Lúc đó nhà tôi chỉ có hai người. Ra đi là một quyết định nhẹ nhàng. Nhưng sẽ ở đâu giữa đất Sài Gòn?

“Nếu có việc gì đáng làm, nó đáng được làm chậm rãi” (Frederick Oliver)

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ... 

KT&ĐS số 163 - tháng 12.2019 

Cần xếp hạng di sản để bảo tồn hai công trình tôn giáo ở Thủ Thiêm; Dọn nhà đón tết; Tìm ý khi trang trí; Sửa nhà để chỉnh khí; Nhà mái vườn; Một không gian thoáng mở; Thay đổi hoàn hảo; Cá tính của sự đơn giản; Kết hợp để rộng hơn; Nhỏ nhưng không hẹp; Su hướng sân vườn 2020; Đâu phải bởi cơ chế?... 

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Tường bị nứt chân chim, xử lý sao cho đúng?

Bề mặt tường nội thất là một trong những yếu tố quan trọng để tạo nên vẻ đẹp hoàn thiện ...

Tư vấn phong thủy

Sửa nhà để chỉnh khí

Cứ đến cuối năm là nhà tôi hay sửa sang, trang hoàng đón năm mới vì có bà con về ...