Chia sẻ KGS

Vài năm gần đây, Trần Thùy Linh là một trong những nữ họa sĩ gây được sự chú ý của công chúng khi chị đều đặn xuất hiện trong các triển lãm với tư cách là họa sĩ tham gia trưng bày tranh. Tôi thật sự ngưỡng mộ sức làm việc của chị, không hiểu chị lấy đâu ra nguồn năng lượng tràn đầy để vẽ-như-chưa-từng-được-vẽ như thế.

Có những lời cảm ơn, lúc mình sẵn sàng nói ra thì người nghe đã không còn nữa. Có những lời xin lỗi, mãi mãi không thể thốt ra được. Cảm ơn và xin lỗi, lời nói nếu thốt ra được, nó sẽ hóa mây bay...

Đang mùa World Cup, con trai chị ranh mãnh trả lời, phụ nữ thì ngồi gần anh Tạ Biên Cương! 

Cái nóng gay gắt của tháng Tư Sài gòn dần tan biến, khi khách bước chân vào không gian ấy. Phòng triển lãm không quá lớn, nhưng mang một không khí hết sức đặc biệt, không giống những cuộc bày tranh khác ở Sài Gòn.

Anh đã quyết định được, hoãn thêm một năm nữa rồi đi. Phải cho anh một năm để chuẩn bị chớ. “Từ thể chất tới tâm hồn!”, con gái anh nhí nhảnh để lại một chuỗi cười trong vắt rồi chạy vọt lên cầu thang mất tiêu.

Nguyễn Ngọc Đan là họa sĩ thuộc thế hệ 8x của Sài Gòn. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ Viện Mỹ thuật Surikov, thuộc Học viện Hàn lâm quốc gia Nga, Matxcova, cô đã có 9 năm sinh sống và làm việc tại Nga trước khi về Việt Nam. Quen biết từ ngày Đan mới chân ướt chân ráo về nước, nhưng tôi chỉ nhìn thấy tranh của cô lần đầu tiên trong triển lãm cá nhân mang tên “Sự sống mong manh” cách đây vài năm. Lần ấy Đan bày những bức tĩnh vật, chủ yếu là hoa trong bình thuỷ tinh, thật hồn nhiên, thật trong trẻo, bố cục gần như tối giản. Tối giản tới độ tôi đã nghe nhiều người đặt câu hỏi: tranh vậy có gọi là đẹp được không? Trong trẻo tới độ tôi tự hỏi: cô ấy là người thế nào? Tại sao những góc nhìn giản dị có thể mang lại cảm xúc trái chiều như vậy?

Như một vòng tuần hoàn, từ trong hốc kẹt xóm làng, ai cũng nuôi ước mơ về phố thị, tiếp cận với thế giới văn minh ồn ào, náo nhiệt. Người ta có thể bán cả đất để nuôi con đi học ở Sài Gòn, nhập cư được càng tốt. Rồi chúng hừng hực khí thế kiếm tiền, đến một “level” nhất định, chúng sẽ trở lại quê xưa, mua một miếng đất để sau này về già... Nhưng đâu phải mọi thứ đều đúng như ước muốn.

Từng gắn bó với gốm, sơn dầu, acrylic… nhưng có lẽ Trần Quang Hải chỉ tìm thấy mình trong chất liệu sơn ta. Tranh sơn mài của anh rất riêng, không đẹp kiểu bóng bẩy, lồ lộ mà đầy lôi cuốn. Khi thấy những bức tranh ấy lần đầu trong một triển lãm nhóm tại Galery Tự do, tôi đã bị mê hoặc ngay.

Viết về một họa sĩ đã có biết bao người viết, thật khó bội phần. Tôi chưa từng viết về tranh của chị, dù có quá nhiều dịp để viết, dù chúng tôi quen nhau đến nay đã gần 30 năm. Viết cũng như vẽ, đối với tôi, chỉ có thể, khi là sự thôi thúc tự thân. Và chỉ có thể, khi thực sự ngấm.

Khi thất thần, ta sẽ gọi tên ai? Tôi đã thử hỏi vài người bạn. Hầu hết họ trả lời là gọi Sr Sky, tức là gọi ông trời! Có đứa “cà chớn” hơn, nó nói sẽ gọi thần Thor, hay Oh my Thor, đại loại thế.

Nếu bạn tra tiếng Anh trên mạng về tranh cắt vải, e rằng kết quả sẽ làm bạn thất vọng, vì những gì được giới thiệu khác xa mọi hình dung của bạn về thể loại tranh cắt vải nghệ thuật. Nhưng nếu bạn hỏi bằng tiếng Việt, sẽ có hàng trăm ngàn câu trả lời gắn với cái tên Trần Thanh Thục với những tính từ mạnh như: “độc đáo”, “duy nhất”… hay những danh từ: phù thủy, thậm chí là “bà đồng nát”.

Đang có một cuộc thay đổi lớn diễn ra trên... những bàn thờ gia tiên của người Việt. Cuộc thay đổi đó phản chiếu một cách tinh tế những cuộc bể dâu đang diễn ra trong đời sống xã hội và đời sống tinh thần của con người.

“Cũng là phiêu bạt như nhau/Về đây – chót mũi Cà Mau – gặp cò”. Câu thơ của Nguyễn Duy đầy rung cảm, xót xa thân phận người nghèo, nơi cùng trời cuối đất đã theo những người dân tứ xứ, đổ về Sài Gòn kiếm sống, lập thân, lập nghiệp.

Như bất kỳ một thành phố nào, Sài Gòn luôn có những khoảng lặng của riêng mình để tự cân bằng, tự điều chỉnh trong tiến trình đô thị hoá chưa có dấu hiệu ngừng nghỉ.

Như một bản nhạc, đời sống phố thị không chỉ toàn những nốt cao mà còn có những nốt trầm, không chỉ có những tiết tấu nhanh mà còn có những khoảng lặng. Chính sự kết hợp nhanh – chậm, cao – thấp mà tạo ra sự cân bằng cần thiết trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống xã hội, nhất là xã hội đô thị. Đó là sự vốn có trong thế giới tự nhiên và cố tình trong thế giới nhân tạo.

1 2 3 4 5 6 7 

KT&ĐS số 151 

Nhà trong ngõ hẹp, Biệt thự có hai giếng trời, Những sai lầm khi mua đồ cuối năm; Tương phản để hài hòa, Vật khí hợp lý, Nhà thờ đá Nha Trang, Hai sắc hồng Đà Lạt

Bảng giá quảng cáo 

www.facebook.com/kientrucvadoisong 

Bạn đọc

Nướng thức ăn trực tiếp trên bếp gas có hại cho sức khỏe?

Tôi thấy Malloca và một số thương hiệu khác bán các loại bếp gas có lò nướng trực tiếp trên ...

Tư vấn phong thủy

Vật khí hợp lý

Gia đình tôi có thông lệ cuối năm hay sửa sang, dọn dẹp nhà cửa, trưng bày đồ đạc đón ...