Món ngon khó kiếm

8/2/2019 - Điểm đến
Tác giả: Minh Cúc

Có những món ăn không phải là cao lương mỹ vị, nhưng lại gắn liền với cảm xúc, ký ức của mỗi người. Thời gian qua mau, cuộc sống dù thay đổi nhưng món ăn xưa cũ vẫn như còn đó. Cho đến một ngày, chợt tìm lại thì món ngon chỉ còn là dĩ vãng.

 
 
 
Bánh canh ngọt
Dì Hai Lệ nhà ở Bà Hom (quận 6) cứ than với nhỏ cháu gái là thèm món bánh canh ngọt mà kiếm hoài không thấy ai bán. Gần tết, sau gần chục năm định cư ở Mỹ, dì Ba Linh về thăm nhà cũng nhắc tới bánh canh ngọt. Hai chị em chênh nhau vài tuổi, người em xấp xỉ 60, người chị cũng đã ngoài 60 một chút. Hai mái đầu bạc hàn huyên cứ nhắc mãi về món ăn có cái tên là lạ đó. Hồi xưa, nhà của hai dì ở gần chợ Bà Quẹo (Bình Thạnh). 
Hai chị em lúc đó chừng đôi mươi thường rủ nhau đi chợ. Ra chợ là phải kiếm ngay gánh bánh canh ngọt của chị Sáu. Dì Hai Lệ chép miệng: “Cọng bánh canh mềm mượt, trôi tuột vô miệng, nó ngọt mà béo làm sao!”. Dì Ba Linh tiếp lời: “Vị nước đường ngọt thơm mà thanh. Em ăn một lần hai chén mới đã!”. Từ lúc hai dì theo chồng, nhà cũ cũng bán dọn đi nơi khác, không còn dịp ăn món bánh canh ngọt nữa. Dù có thèm cũng phải đành nhớ về hương vị xưa trong ký ức chứ không tìm đâu thấy. Cũng vài lần dì Hai Lệ ghé chợ Bà Quẹo kiếm nhưng không thấy. 
Chị Sáu bán bánh canh ngọt ngày xưa giờ đã thành bà Sáu với tuổi đời cũng tầm 70. Bà Sáu bán bánh canh ngọt từ năm 14 tuổi tới giờ. Hàng tuần, bà chỉ bán ở chợ Bà Quẹo một ngày. Các ngày khác bà bán ở chợ Tân Định, chợ Rạch Ông… Có thể nói, ở Sài Gòn hiện giờ chỉ có duy nhất bà Sáu bán món bánh canh ngọt này. Có lẽ, món ăn đã ghi dấu ấn trong ký ức của nhiều người lớn tuổi. Với giới trẻ thì đây chỉ là một món chè có cái tên lạ. 
Món bánh canh có cọng bánh làm từ bột gạo, khá mềm và dai vừa phải. Đường tán nấu với gừng nên có hương thơm giống như món tàu hủ nước đường. Lại thêm chút nước dừa béo ngậy và ít mè rang thơm khiến nó cũng giống món chè trôi nước. 
 
 
Mì ngọt
Người Hoa nổi tiếng nấu mì ngon, nhưng có một món mì hiện đã không còn hàng quán nào bán nữa, đó là món mì ngọt. 
Mì ngọt kêu theo tiếng Tiều là “tèm mì”. Vì là món ngọt, dễ gây ngán nên người ta bán mì trong cái tô sành nhỏ, bự hơn cái chén chút xíu. Nguyên liệu nấu mì khá đơn giản, chỉ gồm mì cách đêm luộc và nước đường nấu gừng. Một số nơi thì thêm một vài viên ỷ trắng trong, nho nhỏ. Món mì ngọt của người Hoa giống như một loại chè, không có nước cốt dừa.
Mà ngộ lắm, mỗi lần ba chở mấy chị em tui tới đó ăn là y như rằng trời đổ mưa. Nhờ vậy mà tui càng nhớ món mì đó hơn. Quán vỉa hè, trời mưa nên mấy cha con ngồi túm tụm quanh cái bàn dưới mái hiên. Người bán giở cái nắp nồi luộc mì ra, khói bốc lên nghi ngút, hơi ấm lan qua cái bàn cha con tui ngồi. Ông chú bán mì trụng thoăn thoắt, khói bốc lên không thấy mặt. Một hồi sau, ông bưng ra mấy tô mì. Lần nào cũng vậy, ba vừa ăn vừa tấm tắc: “Sợi mì dai, giòn, nước lèo ngọt thanh”.
Còn tui thưởng thức mì bằng tất cả giác quan. Hai bàn tay áp vô tô mì nóng, hít hà hương thơm của mì, gắp mì lên hút cái rột vô miệng rồi nhai chầm chậm, mắt nhìn ánh đèn lấp loáng dưới mưa, tiếng còi xe xen lẫn tiếng mưa lao xao. Giờ đây, hương vị của món mì ngọt năm xưa đó thỉnh thoảng lại hiện về mỗi khi Sài Gòn có cơn mưa chiều bất chợt.   
 
 
Bánh khọt nước cốt dừa
Một hôm, anh bạn đồng nghiệp hỏi: “Em biết chỗ nào có bán bánh khọt chan nước cốt dừa như hồi xưa không? Bây giờ toàn bán bánh khọt kiểu Vũng Tàu giòn khô, ngấy dầu. Thèm quá mà không biết chỗ nào mua”.
Hồi đó, hàng quán đa số bán bánh khọt chan nước cốt dừa mà người ta hay gọi là bánh khọt miền Tây. Món bánh khọt mà anh bạn đồng nghiệp hỏi cũng là món mà hồi xưa mấy chị em tui hay chơi đồ hàng. Bà chị Hai hay ra quán bánh khọt đầu hẻm của dì Cẩn coi đổ bánh khọt, xong, chị về xin má mua cho cái khuôn đổ bánh khọt bằng đất rồi rủ mấy đứa em chơi chung. 
Bà chị Hai lấy chiếc đũa quấn vải nhúng vô mỡ rồi thoa lên khuôn. Phải thoa mỡ lên khuôn nhiều lần cho mỡ thấm vào khuôn sáng bóng. Đổ mẻ đầu bánh còn dính khuôn, qua các mẻ sau bánh tróc lóc. Đổ bột vô từng cái lỗ trên khuôn rồi thì rải đậu xanh, nhân củ sắn xào con ruốc, trứng gà. Bánh chín thì múc nước cốt dừa chan lên. Cái bánh tròn tròn, màu nghệ vàng ươm, vành giòn bên trong mềm, thơm thơm, béo béo. Nước mắm chua ngọt để chấm bánh khọt cũng phải pha thiệt thơm, có vài tép chanh nổi trên mặt và đồ chua thì mới đúng điệu. Người lớn thì cuốn thêm cải xà lách, rau thơm lại càng ngon hơn.
Món bánh đổ bằng cái khuôn đất nấu trên bếp than ngon thơm và có hồn hơn cái khuôn bằng kim loại có chống dính nấu trên bếp gas nhiều. Hiện vẫn có một số quán vỉa hè ở quận 5, quận 1, Bình Thạnh… có bán bánh khọt chan nước cốt dừa kiểu hồi xưa. Nhưng, kiếm cái bánh khọt đổ bằng khuôn đất thì hơi khó.
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 153

Các tin khác