Lũ chim và ông già bán bánh mì

Lượt xem: 666
17/11/2021 8:00 - Nhà ở
Tác giả: TRƯƠNG GIA HÒA

Tôi đã nghe tiếng rao “bánh mì đây” của ông ngót nghét đã hai mươi năm. Tiếng rao của ông là một phần ký ức không thể thay thế. Sau một ngày chạy xe bán bánh thấm mệt, ông ghé ghế đá dưới công viên ngồi, mở nhạc lên và chậm rãi khui bia. Tôi ghét dân nhậu khủng khiếp. Nhưng không hiểu sau khi nhìn ông ngồi với lon bia bên cạnh tôi lại thấy dễ chịu! Khi nhạc dưới đất vọng lên, tôi biết có một ông già đang ngồi nghỉ chân và tận hưởng cuộc sống... Bây giờ là tháng 10, tiếng rao của ông đã im bặt từ bốn tháng nay. Vì điều gì chắc ai cũng hiểu.

 
 
 
1.
Ngoài ban công đang rất ồn. Ngày nào đôi vợ chồng chim cũng kéo về gầy dựng một cuộc náo động. Chắc là đã đi kiếm ăn được một vòng lưng lửng bụng rồi. Đến 9 giờ thì giải lao, ghé về đây gặp nhau rồi chí chóe một hồi cho đỡ buồn!  
Có hôm tôi nghĩ là chúng cãi nhau, giành nói mình là đứa ra khỏi tổ trước. Đứa đi sau phải giữ chìa khóa, chứ không thể có tình trạng cả hai đều tay không như thế này. Có hôm ít căng thẳng hơn, con trống vừa nói vừa dựng lông cổ xòe lông đuôi. Hình như lúc nãy nó bị va quẹt gì đó, mà thằng mất dạy kia láo quá nên thôi nó… nhường!  
Mỗi ngày một câu chuyện, tôi thường im lặng lén nghe. Nhiều khi biết cả chuyện ở công viên Đầm Sen có trái cây gì đang chín. Biết cả trái lựu nhà mình trước sau gì cũng rớt bộp xuống đất chứ không thể nào ăn được vì nhánh nó thò ra lên tuốt ở tầng trên, “chị chủ tưới cây cho vui chứ bả đâu có biết cây lựu của bả đang có trái!”. Có ngày chúng khen nhau áo đẹp, khen trời trong, khen nắng ngọt. Tôi là người lịch sự lắm nhen. Khi nhà có khách, tôi sẽ bấm âm lượng tivi nhỏ xuống một chút, nhường sân khấu cho “đôi trẻ” thoải mái thể hiện cá tánh. Có khi cũng nổi máu nhiều chuyện, nhất là những ngày chúng đang cãi lớn, tôi rón rén nép sau rèm cửa để hóng, không hề có ý định nhảy vô can ngăn gì đâu, nhưng có lẽ chúng có giác quan thứ sáu. Nên vụt đi! Cả đôi vụt đi. Nhưng mà tôi rất rành bọn này, chừng 3 giờ chiều chúng sẽ ghé lại một lần nữa…
Ba giờ chiều, đó cũng là lúc ông già bán bánh mì về ngồi dưới bộ bàn đá kê sát gốc bàng. Buổi chiều tiếng chim cãi nhau sẽ trộn lẫn tiếng nức nở của Đan Nguyên… Vì ông già nghiện nhạc Bolero. Sau một ngày trời chạy xe bán bánh mì rong. Ba giờ chiều là ông cũng đã thấm mệt, nên ghé ghế đá dưới công viên ngồi. Chiếc loa di động kết nối với điện thoại lấy ra để ngay ngắn trước mặt,  mở nhạc lên, vặn volume hết mức. Ông chậm rãi khui bia… 
Tôi nhiều lần thấy ông lim dim, hai tay để trước bụng, đầu ngửa ra sau một chút. Cái nón vải bạc thếch vẫn ở trên đầu. Ông mặc quần sọc, áo ký giả và đeo kính đen! Mọi thứ bất động, đôi mắt dưới cặp kính đen tôi nghĩ cũng đã nhắm, trừ cái miệng ông nhép theo và đôi bàn chân đang giữ nhịp. Một khung cảnh hưởng thụ đáng thèm. Tôi nghĩ là đáng thèm.
Tôi đã nghe tiếng rao “bánh mì đây”của ông ngót nghét hai mươi năm. Tôi không phải khách hàng ruột của ông, nhưng giọng rao của ông là một phần ký ức không thể thay thế. Mỗi khi đi xa và trở về nhà, nỗi nhớ của tôi vẫn còn lẩn quất nếu như ông chưa ngang qua, tiếng rao vọng lên. Mở cửa bước vô nhà với tôi là chưa đủ để gọi là Về, phải cộng thêm tiếng rao của ông thì nhà tôi mới trọn vẹn là nhà với màu sắc, mùi vị và âm thanh.  
Tôi ở trên tầng ba của chung cư, cuộc sống chảy trôi bên dưới mỗi ngày mỗi khác. Như là nước trên một dòng sông, không ai tắm trên một dòng sông được hai lần. Vì dòng nước mỗi ngày đều là dòng nước mới. Đám trẻ con từ từ lớn lên, trò chơi của chúng dần thay đổi, tiếng hú hét của chúng cũng thay đổi. Nhưng ông già bánh mì của tôi thì không. Ông cứ mãi là giọt nước cũ trôi đi những cung đường cũ. Ngày nào cũng như ngày hôm qua. Ngày nào cũng bánh mì, bánh mì đây của hai mươi năm trước. Nó bền bỉ, miệt mài đến mức tôi nghĩ là nó sẽ bất biến!
 Từ hồi bánh mì (hình như) giá chỉ 500 đồng một ổ. Mỗi năm trôi qua, hình ảnh ông trên chiếc xe đạp có ràng cần xé ở sau lưng là thứ khiến cho cụm từ “nghèo bền vững” trở nên chân thật hơn mọi thứ ở đất Sài Gòn này. Hai mươi năm trôi qua, hành trang của ông có thêm một cái loa di động có hình dáng to hơn cái lon bia một chút. Và tôi bắt đầu thấy ông uống bia khoảng 3 năm nay.
Cũng từ ngày ông uống bia, tôi nghe thêm ông rao như  vầy: Bánh mì, bánh mì đây! Đẹp trai mà vô duyên! Bán quài còn quài! Bánh mì, bánh mì đây…
Không đâu, ông không thể là giọt nước cũ của ngày hôm qua. Tiếng rao của ông mỗi ngày mỗi nặng thêm, khàn đục và nặng trĩu tâm tư. 
Đẹp trai mà vô duyên, bán quài còn quài!
Hai mươi năm trước, ông đã là một ông già. Bây giờ ông già ấy hình như bắt đầu thấy mình đẹp trai? Nhưng đẹp trai để mà làm gì? Hẳn là trên đường bán dạo khắp các hẻm nhỏ quanh quận Tân Phú, mỗi khi mệt quá, ông sẽ nghĩ về thân phận mình, nghĩ về công cuộc mưu sinh bền bỉ nhẫn nại của mình. Bán quài còn quài. Vì còn nên phải bán. Mà còn bán thì bánh mì vẫn cứ đầy ắp sau xe!
Tôi ghét dân nhậu khủng khiếp. Nhưng không hiểu sau khi nhìn ông ngồi nghỉ chân với lon bia bên cạnh tôi lại thấy dễ chịu! À, mà nhạc Bolero Đan Nguyên hát cũng dễ chịu nữa. Khi nhạc dưới đất vọng lên, tôi biết có một ông già đang ngồi nghỉ chân và tận hưởng cuộc sống…
 
2.
Tôi đã viết đoạn trên cách đây khoảng một năm. Bây giờ là tháng 10 năm 2021.
Tiếng rao của ông đã im bặt từ bốn tháng nay. Vì điều gì chắc ai cũng hiểu.
Lũ chim vẫn tụ về dằn vặt nhau tiền nước tháng này sao mà nhiều quá. Hôm qua, chúng khen mùa quả năm nay ở công viên Đầm Sen hình như ngọt hơn vì cây cối tươi tốt trong bầu không khí trong lành… Chim vẫn cứ bát nháo kiểu chim. Nhưng ba giờ chiều, tiếng nhạc Bolero vẫn chưa quay lại. Ông già bán bánh mì đẹp trai mà vô duyên của tôi đâu rồi, chừng nào ghé lại bóng cây uống một lon bia?
 
Theo TC KIến Trúc & Đời Sống số 186

Các tin khác