Cảm ơn mày, đốm sáng nhỏ của tao!

Lượt xem: 644
16/9/2021 15:00 - Nhà ở
Tác giả: Bài TRƯƠNG GIA HÒA ảnh TƯ LIỆU

Bức tranh xã hội được ghép lại bởi muôn ngàn mảnh ghép nhỏ, buồn thay, dạo này xuất hiện vài mảng màu u tối. Bức tranh của tình người trong cơn dịch bệnh, may sao, lại thật ấm áp sáng màu. Người và người vẫn đang lo lắng cho nhau, giúp đỡ nhau từ cọng rau đến viên thuốc. Bạn nói, một đốm sáng nhỏ không đủ làm cho bức tranh trở nên sáng hơn. Nhưng nhiều đốm sáng nhỏ cộng lại, ắt sẽ có ngày chúng ta đoàn viên.

 

 

1.

Sau cú điện thoại báo tin ở trạm xá bắt đầu chích vắc xin, tôi và ba mình thay quần áo nhanh như ảo thuật, 30 giây sau đã bước sang đường để vừa đi vừa chạy đến nơi ấy. Sân trạm xá đã có sẵn hơn chục người ngồi chờ. Phía trong, nhân viên y tế và đội ngũ hỗ trợ đang lục tục thay đồ, không khí chẳng có gì khẩn trương. Vài người nữa hớt hải chạy xe tới rồi dáo dác bước vào. Những đôi mắt e dè nhìn nhau, khuôn miệng phía trong khẩu trang (có lẽ) cũng đang mím chặt.

Đây là lần đầu tiên phường ở quê tôi được phân bổ vắc xin để chích cho dân và những thành phần cán bộ không thuộc tuyến đầu chống dịch. Ba tôi nói nhỏ vào tai, mấy người đến trước mình ngồi ở phía đó là cán bộ làm trên ủy ban! Và y như để khẳng định ba tôi nói đúng, một người đàn ông từ nhóm đó đứng lên nói to, giọng điệu của ai thì ai nghe cũng biết: Để nói bác sĩ thu xếp chích trước cho cán bộ xong rồi chích cho dân chứ để kéo tới đông như vầy thì lộn xộn quá!

Tôi ngượng ngùng và hoang mang. Tôi thấy mình bèo bọt, bất lực và phẫn nộ. Cha con tôi là dân đen theo mọi nghĩa, phăm phăm đến đây vì hiểu rằng chỉ có vắc xin và 5K mới có thể cứu mình qua cơn đại dịch này. Không phải đến để tranh giành, không phải để làm lộn xộn tâm trí “cán bộ” kia. Cha con tôi ngồi im, chờ một câu thông báo chính thức của chính quyền hoặc của người đứng đầu trạm xá. Nếu phải xếp hàng thì xếp hàng. Nếu phải phân tầng thì phân tầng. Nếu hôm nay chỉ chích cho cán bộ thì chúng tôi về vì mình không có suất, vì biết mình là ai... Vậy đi, mây tầng nào chích với mây tầng đó. Phải nghe lời phông lông từ miệng người phía ấy thốt ra kiểu đó, máu dễ dồn lên đầu hết quá.

Nhưng ơn trời, đội ngũ y tế phía trong không nói năng gì hết. Họ bắt đầu phát các tờ khai. Họ mang ghế ra để chúng tôi bình tĩnh xếp hàng. Rồi lần lượt từng người được gọi vào để đo huyết áp và nhiệt độ. Quan và dân như nhau. Với họ, tất cả đều có cùng nguy cơ với con vi rút cho nên ai nộp phiếu trước thì được gọi trước. Ngoài cổng, rất đông người dân bước vào... Ở phòng khám sàng lọc, hai bác sĩ mặc đồ bảo hộ mà lưng ướt đẫm dù quạt đang chạy số lớn nhất. Vài anh công an cũng mặc đồ bảo hộ liên tục nhắc nhở người dân giữ khoảng cách an toàn. Ai cũng mướt mồ hôi để lo cho đồng bào. Vậy mà câu nói ấy được lặp lại hai lần nữa, cũng từ miệng gã ấy. Hình như không ai quan tâm, hình như cũng không ai thèm tổn thương nữa... Gã ấy lạc lõng ngay bối cảnh mà lẽ ra, gã phải là người xắn tay cùng lo cho dân. Cha con tôi nhìn nhau, chỉ ngao ngán cười.

Dăm ngày thị xã chích vắc xin trong điều kiện vắc xin ít ỏi, dạo một vòng mạng xã hội thấy bao nhiêu điều phản cảm, nhíu mày. Bạn tôi là giáo viên, kể chuyện tư lợi ở trường mình xong thì kết luận, môi trường giáo dục mà còn như vậy đó, ngoài kia... Sau cái dấu ba chấm ấy, cả hai chúng tôi muốn khóc quá chừng! Cái giọng điệu kẻ cả phân biệt quan dân để được hưởng quyền lợi sớm hơn của anh cán bộ phường quê tôi thi thoảng lại gặp.

 

2.
Stop những điều tiêu cực. Vì tôi nhận được tấm hình bạn gửi cái hình rổ giá bạn trồng!
Cọng nào cọng nấy ốm nhách dài ngoằng và đầy rễ. Tôi cười ha ha, bạn cười ha ha. Tôi kêu xào lên ăn đi, đó sẽ là dĩa giá xào ngon nhất đời mày! Bạn lại nhắn ha ha, tao xào với cà chua ăn rồi, ngon nhất quả đất! Mày làm đi.
Buông máy xuống, tôi đứng dậy đi ngâm đậu xanh! Nhớ lại từng gương mặt bạn bè rồi phát hiện ra dạo này mình hay nói chuyện với B và G nhất. Mà toàn là chuyện không đầu không đuôi, chuyện mà ngày xưa sẽ cùng gọi là xàm lông xàm lá mất thời gian. Giờ đây, đó mới là những liều vitamin cho nhau, thiếu nó, ngày kém tươi một chút.
Bạn dặn tôi tiếp tục cố thủ ở quê đi, chừng nào Sài Gòn ổn hơn hãy về.
Lý trí tôi cũng biết điều đó, dù sao ở quê tình hình cũng đỡ bi đát hơn. Nhưng mà chừng nào? Sài Gòn chừng nào ổn? Quê nhà chừng nào thì bình thường? Câu hỏi gửi vào thinh không, ai cũng biết câu trả lời, nhưng không muốn nói ra!
Tôi không định viết bài có liên quan đến Covid. Tôi ngán Covid lắm rồi. Nhìn đâu cũng thấy, đọc gì cũng nghe! Vừa sợ nó lại vừa phải tìm hiểu nó để bảo vệ mạng sống cho mình và gia đình. Bởi vì chúng ta vẫn dùng chung một bầu không khí, bao nhiêu người đã ra đi, bao nhiêu người đang nằm trong đoàn xe dặc dài nỗi đau. Bao nhiêu cái vái lạy mẹ cha diễn ra ở vỉa hè, lạy vói theo bánh xe lăn… Hình ảnh nào cũng ám ảnh. Đường phố Sài Gòn lẩn ở quê nhà vắng lặng mà không thể nên thơ, chỉ thấy xót đau và nhung nhớ.
Chúng tôi dặn dò nhau phải sống, sống để sau này có cái mà kể lại cho con cháu, cho nhau nghe chuyện chưa từng có đã và đang diễn ra bây giờ. Bài học vô thường đang diễn ra ở khắp nơi. Nhanh không kịp xếp một bộ đồ để bỏ vô giỏ mang theo thì cán bộ trước hay dân trước xem ra cũng đâu có ý nghĩa gì.
Bức tranh xã hội được ghép lại bởi muôn ngàn mảnh ghép nhỏ, buồn thay, dạo này lại xuất hiện vài mãng màu u tối. Bức tranh của tình người trong cơn dịch bệnh, may sao, lại thật ấm áp sáng màu. Người và người vẫn đang lo lắng cho nhau, giúp đỡ nhau từ cọng rau đến viên thuốc. Bạn nói, một đốm sáng nhỏ không đủ làm cho bức tranh trở nên sáng hơn. Nhưng nhiều đốm sáng nhỏ cộng lại, ắt sẽ có ngày chúng ta đoàn viên.
- À, mà có tin vui báo mày nghe nè, tầng ôzôn bị lủng hổm rày nghe nói được vá lại rồi, nhờ Covid cả đấy, ha ha.
- Ừ, haha, hết lủng rồi, tụi mình phải vui tiếp thôi! Cảm ơn mày, đốm sáng nhỏ của tao!
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 184

Các tin khác