Đi tìm nơi im vắng

Lượt xem: 474
17/11/2021 8:00 - Nhà ở
Tác giả: NGUYỄN THỊ THU HẰNG

Hai năm chưa đi du lịch, bốn tháng giãn cách “ở đâu yên đó” trong nhà, khỏi phải nói tôi thèm đi đến cỡ nào. Tôi nói với người bạn thân cũng “nghiện đi” như tôi là “cuồng chân lắm rồi”. Ngay khi được mở cửa giảm mức giãn cách, chúng tôi hẹn nhau một chuyến đi cho đỡ nhớ, cho đã thèm. Có lẽ đó là chuyến đi ngắn nhất cả về thời gian và không gian đối với chúng tôi. Một chuyên đi thật chậm, thật ngắn nhưng cảm xúc thì thật đặc biệt.

 
 

Sống ở Buôn Ma Thuột hơn 30 năm mà giờ chúng tôi mới có dịp trải nghiệm thú vị như vậy. Sáng sớm Châu qua nhà tôi, chúng tôi mang theo một ít cơm và thịt nướng, nước uống, đồ ăn vặt rồi Châu chở tôi lên xã Hòa Thuận cách nhà khoảng 8km gởi xe. Chuyến đi bộ - trekking ngắn bắt đầu từ đường A8 Hòa Thuận (Đạt Lý) sang Eapok huyện Cưmgar, cả đi và về chỉ khoảng 14km.
Hôm trước có một trận mưa rất to đến nỗi chúng tôi có chút phân vân hôm sau có đi không. Cuối cùng quyết định vẫn đi vì sợ lỡ có lệnh giãn cách nghiêm trở lại. Có lẽ vì trận mưa hôm qua mà hôm nay trời trong vắt, nắng dịu. Chúng tôi lên đường với cái ba lô nhỏ và đôi giày chống trơn trượt. Đoạn đầu là đường đất lối mòn, đất còn ẩm và nhiều khe rãnh do nước mưa để lại, nhưng cũng có những vạt đất gồ lên để bước chân không bị lún. Hai bên là rẫy cà phê, hạt điều. Đang trong mùa mưa ở Buôn Ma Thuột nên bốn bề đều xanh mướt cây lá, dây leo, hoa dại li ti, hoa mướp dại trắng tinh bò ra cả lối đi. Con đường rất im vắng, không người qua lại, chỉ thỉnh thoảng nghe lích rích trong lá, chắc là đám sóc, tắc kè hay chim chóc thấy người thì giật mình. Đường có vài đoạn dốc lên rồi dốc xuống. Dốc nhẹ thôi đủ để cảm giác của một cuộc trekking nho nhỏ rời thành phố, nhưng lại không làm cho người đi bị mệt nhiều.
Hai đứa mới sáng còn sung lắm, vừa đi vừa hít hà mùi cây lá, mùi đất đỏ, mùi thoang thoảng hoa dại. Thi thoảng dừng lại vuốt ve những chiếc lá đẹp, bàn tán về loại cây này lạ, lá kia sao to quá, hoa này gặp lần đầu… Đất dẻo quẹo dưới gót giầy nhưng cũng dễ đi thôi. Tôi còn mang theo một con dao nhỏ trong ba lô để đề phòng nếu đất dính nhiều quá thì lấy dao ra cậy đất dưới đế giày, nhưng rồi cũng không dùng tới. Trên đường cũng gặp một con suối nhỏ núp lùm trong đám cỏ lau, nước đục vì trận mưa hôm qua. Đường này đi bộ thì ổn chứ nếu đi bằng xe máy thì phải vững tay lái lắm mới qua được. Chạy xe như tôi thì chỉ có mà ngồi khóc đợi Bụt hiện lên khi bánh xe gặp đường đất trơn rãnh quay mòng mòng rồi lún trong đám đất dính như hồ. Bạn nào hồi nhỏ hay đi rẫy thì sẽ hình dung ra cái cảnh này.
Chả mấy chốc mà chúng tôi đi hết đoạn đường đất, gặp một buôn làng người Êđê. Hỏi ra mới biết là buôn Lang. Lúc này đã sang đến đất Eapok của huyện Cưmgar. Các buôn làng quanh Buôn Ma Thuột thường rất vuông vắn, đường xá ô bàn cờ. Các nương rẫy hầu như cũng vậy. Nhìn trên Google Map bạn sẽ thấy tổng thể đó. Ở buôn này mỗi nhà ngang khoảng 20m, sâu khoảng 50m, tính ra cũng cả ngàn mét vuông. Với tôi đó cũng là cả một niềm mơ ước, vì ở trong phố mỗi nhà có 100 mét vuông như một cái ống hẹp, muốn trồng hoa cũng phải đặt cái chậu ra ngoài vỉa hè. Buôn này đường xá đã được đổ bê tông, nhà cửa nhỏ xinh bằng gỗ, một số là nhà xây. Đất rộng nên chả ai dại gì mà xây nhà 2 tầng. Nhà thì đơn giản, có phần cũ cũ nhưng những khóm hoa quanh nhà, hoa mười giờ trước nhà, hoa mướp leo hàng rào, hoa hồng tường vi leo bên cửa sổ thì mới mẻ và căng tràn sức sống. Hoa ở đây cũng khác hoa trong phố. Chúng leo tự nhiên, nở tràn ra tứ phía, sắc màu rực rỡ trong nắng gió. Chúng không được cắt tỉa tươm tất mà cứ tự do và hồn nhiên cũng y như người dân ở đây. Họ ngồi bên hiên nhà thong thả bóc những hạt đậu, lặt những mớ rau, nói chuyện, chơi với trẻ con… Sống chậm là đây chứ còn tìm ở đâu nữa?
Tôi ngẫm nghĩ, có lẽ đây là điều mà ông Sư Làng Mai - Thích Nhất Hạnh dạy mãi mà tôi chưa làm được, đó là từng phút giây, hãy chú tâm và bám rễ vào sự sống, đừng cuống cuồng hướng tới ngày mai và đừng mong chờ ngày mai của những ngày mai. Chúng tôi, những người trong phố, cả đời học hành và làm việc rồi lớn tuổi cũng chỉ mong được như những cô dì trong buôn làng này, có mảnh đất rộng để trồng hoa, mong được thong thả ngồi bên hiên nhà nhặt rau, nhặt đậu. Mà ngần này tuổi, tôi cũng đã làm được đâu. 
Buôn làng chừng hơn trăm nóc nhà. Đi một lúc là hết rồi bước vào con đường to rộng hơn, cũng vẫn là màu xanh miên miết hai bên đường nhưng cây ở đây lớn hơn, che chắn những rẫy cà phê rộng bên trong. Vắng vẻ và im vắng, hai đứa một con đường. Thi thoảng bắt gặp những đồng cỏ ngút tầm mắt có đàn bò đang thong thả gặm cỏ mà không thấy người chăn bò đâu. Thi thoảng gặp một con đường đất ướt nhoẹt mà người làm rẫy phải dùng máy cày mới băng qua được. Trên xe có những cô bé, cậu bé còn nhỏ theo ba mẹ đi làm rẫy. Đôi lúc chúng tôi mê mẩn đứng lại ngắm khi bắt gặp những bụi hoa dại to đùng nở rực, hay cả một vạt hoa muồng vàng… Cứ thế rồi cũng tiến vào đường chính của xã Eapok, nơi dân bắt đầu ở san sát, có trường học, có nhà văn hóa xã, có homestay Cư H’lăm, các quán cà phê, tiệm tạp hóa nhỏ nhỏ nhưng tất cả còn đóng cửa chưa kinh doanh trở lại... Châu và tôi cứ đi từ từ với tốc độ của người trekking nghiệp dư, thỉnh thoảng dừng lại để chụp vài bức ảnh ngôi nhà gỗ, chụp những bông phù dung có màu hồng ngọt ngào, hay hái những quả dâu ta chín bỏ vào miệng.
Khoảng 11h30 trưa là ra đến tỉnh lộ 8 huyện Cưmgar. Bên hiên một ngôi nhà ven đường, có bộ bàn ghế đá, chúng tôi giở cơm ra ăn trưa. Nghỉ mệt và ngồi nói chuyện dưới bóng mát của cây đào tiên lủng lẳng quả.
Hành trình trở về có nắng gắt trên đầu và hai đứa đã thấm mệt. Quay trở lại đường cũ men theo những bóng cây. Hai đứa nhỏ xíu xiu trên con đường dài vắng người cứ như lạc vào một thế giới nào khác xa xôi lắm. Lúc đi qua buôn Lang, cả buôn đang im ắng giấc trưa, chỉ nghe tiếng gà gáy đâu đó vẳng lại. Bỗng nhớ câu hát Lời thiên thu gọi của Trịnh Công Sơn:
“Về trên phố cao nguyên ngồi
Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi
Chợt như phố kia không người
Còn lại tôi bước hoài…”
 

 

 
Theo TC KIến Trúc & Đời Sống số 186

Các tin khác