Khoảng lặng của phố Hà Thành

26/1/2020 - Điểm đến
Tác giả: Hà Thành

Hà Nội lúc nào cũng đông đúc, chật chội, đầy khói bụi, điên loạn với những âm thanh, kể cả khi về đêm thì thành phố vẫn thức. Có bao giờ Hà Nội tĩnh lặng? Có đấy. Một Hà Nội vắng lặng, có lúc không một bóng người, đó là vào ngày mồng một tết Nguyên đán. Ta có thể bắt gặp một Hà Nội xưa cũ đã quay về dù chỉ là thoáng qua.

 
 
 
1.  Hà Nội…
Chắc rằng chẳng có ai tự đo đếm, ghi chép xem một năm mình đi ra khỏi nhà bao nhiêu lần; đi làm, đi chơi trên đường phố mất bao nhiêu thời gian và bao nhiêu cây số. Cũng chẳng có cơ quan thống kê nào tổng kết nổi mỗi con đường mỗi ngày có bao nhiêu chuyến xe, mỗi ngày có bao nhiêu lượt người, lượt xe di chuyển trong thành phố… Hà Nội lúc nào cũng đông đúc, chật chội, khói bụi và điên loạn bởi những âm thanh. Kể cả khi về đêm thì thành phố vẫn thức. Cuộc sống không cho phép người ta dừng lại, mà cứ phải đi, phải chạy; triền miên, triền miên. Thành phố không ngơi nghỉ, ngày qua ngày, tháng qua tháng…
Và cứ ra khỏi nhà là ai cũng phải đối mặt với sự ồn ào náo nhiệt, và tự bản thân cũng góp phần vào hợp âm hỗn loạn của đô thị. 
 
 
 
2.  Hà Nội…
Người ta cứ than rằng nơi ấy đất chật người đông, nơi ấy cạnh tranh khốc liệt, nơi ấy người khôn của khó. Thế nhưng như một lẽ tự nhiên, nơi ấy vẫn là một thỏi nam châm lớn có sức hút mãnh liệt. Hà Nội vừa là nơi hội tụ tinh hoa, cũng là nơi thử thách và sàng lọc; Hà Nội vừa khó tính, vừa bao dung. Những dòng người cứ đổ về ngày càng đông, những con phố ngày càng chật. Nhà xây dày hơn, cao hơn, kẹt xe nhiều hơn, ô nhiễm nặng hơn… Những vòng xe vẫn cứ hối hả quay tròn từ ngày này sang ngày khác, những dòng chuyển động không bao giờ dừng lại? Con người dần dần nghẹt thở giữa những khối kiến trúc ken chặt, giữa những tấm biển quảng cáo khổng lồ, giữa những biển người và xe, giữa hỗn độn âm thanh và ánh sáng...
Mọi sự chịu đựng đều có giới hạn; cần lắm một thời gian ngơi nghỉ, một khoảng lặng cho phố!
 
 
 
3.  Hà Nội…
Có một ngày, đúng hơn là một buổi sáng của ngày hôm đó - và bao giờ cũng vậy - Hà Nội như đổi khác hoàn toàn. Thành phố vắng lặng, đường phố vắng lặng, có những lúc không bóng người. Những cửa hàng đóng kín, những ngôi nhà ngủ yên. Không gian thật yên tĩnh, và không khí trong lành. Phố cổ, phố cũ, phố mới đều như rộng hơn, nét hơn; và có thể một lúc nào đó, một góc nào đó chợt nao lòng khi nhìn thấy dấu ấn của Hà Nội xưa… Tất cả như trầm lắng trong tiết xuân của đất trời, thời gian như trôi chậm lại. Ngày đầu năm thường mang đến những cơn gió lạnh và mưa càng khiến cho mọi người muốn ở trong căn nhà ấm áp nhiều hơn. Đó là thời gian quây quần sum họp, là giờ phút đầy ý nghĩa của năm mới.
Ngày mồng một tết Nguyên đán, khoảng lặng của phố! 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 164

Các tin khác