Đỗ Trung Quân: toan - sắc mà không phải toán

Lượt xem: 384
11/12/2020 11:00 - Nhà ở
Tác giả: Bài Nguyễn Đình ảnh Nguyễn Đình - Phong Quang

Trừu tượng, hình họa, biểu hiện, lập thể, đồ họa… thực thực, hư hư, lại có nên thơ, hồn nhiên, mơ mộng, có cả dữ dội, khắc khoải, đan xen với những lập chuyển mềm mại, dịu dàng, đầy tinh tế… đấy là những cung bậc cảm xúc khi đứng trước các tác phẩm hội họa của một nhà thơ - Đỗ Trung Quân.

 
 

 

 
“Tôi vẽ, không đặt mình trong khuôn phép của một người họa sĩ, cũng không phải trong vai một nhà thơ đang làm thơ trên mặt toan, mà vẽ như một người nghệ sĩ” - Đỗ Trung Quân mở đầu câu chuyện vẽ vời của mình trong không gian sáng tác riêng của anh tại tư gia, với một loạt tác phẩm đã hoàn thiện, chuẩn bị cho triển lãm cá nhân đầu tiên của anh vào tháng 12.2020. 
Trong họa đàn đương đại, nhiều nhà thơ - nhà văn nổi tiếng, chuyển sang vẽ. Riêng với Đỗ Trung Quân, nếu chỉ nhìn vào tác phẩm của anh, có thể khẳng định ngay đây là một họa sĩ chuyên nghiệp. Để có được sự chuyên nghiệp ấy, anh bảo: “Tôi có tên tuổi với thơ, rồi mới vẽ, đấy là điểm yếu đầu tiên vì phải nỗ lực chứng minh bản thân, không lấy tên tuổi của thơ để áp đặt vào hội họa, bắt người ta phải công nhận mình”. 
Nhớ lại một Đỗ Trung Quân ngày xưa, khi còn làm việc cho các tờ báo lớn, anh đâu chỉ làm thơ, làm báo, anh còn là một người hiếm hoi vẽ minh họa cho báo với tốc độ… nhanh như một cơn gió. Đỗ Trung Quân kể: “Tôi có hơn 30 năm vẽ minh họa khắp các báo ở Sài Gòn như thế, nên khi chuyển từ ngôn ngữ minh họa sang hội họa, không phải là việc khó. Vẽ minh họa, chất lượng phải đạt, phải đủ đẹp để được tòa soạn duyệt cho đăng báo. Còn ở sáng tác hội họa, tự thân tôi phải kiểm duyệt bản thân mình và nhận ra vẽ xấu rất khó, nhưng nhiều người làm dễ như không”. 
Xấu - đẹp trong tranh, hẳn tùy cảm nhận từng người, nhưng Đỗ Trung Quân khẳng định: “Tôi không coi mình là họa sĩ, cũng không mong mọi người công nhận là họa sĩ, bởi tôi biết khả năng lao động và giá trị bản thân, tôi tự công nhận chính tôi. Đây không phải là sự ngạo mạn, mà chỉ là tự thân tôi biết rất rõ mình là ai, mình đang ở đâu. Hơn 10 năm qua kể từ khi cầm cọ vẽ, giờ lao động của tôi hàng ngày. Vẽ ban đầu chỉ là chơi vui, tiêu tốn thời gian, thỏa chí đam mê và diễn tả cảm xúc nội tại. Và càng vẽ, tôi tự học ngay trong chính những bức tranh hỏng của mình”. 
Xem tranh của Đỗ Trung Quân, vẫn thấy ở đó thế mạnh của một nhà thơ, với tất cả những ngây thơ, mộng tưởng đầy tự nhiên, bản năng, không hề bị gượng ép, và những cảm xúc ấy thể hiện qua hình họa cách mềm mại, không lồ lộ, phô trương. Lối sáng tác của Đỗ Trung Quân cũng tự nhiên như một dòng chảy: “Tôi vẽ không phác thảo, không xác định ý niệm trong đầu, không biết vẽ đến lúc nào sẽ kết thúc, kể cả ngôn ngữ màu sắc tôi cũng không bao giờ định trước”. 
Tranh của Đỗ Trung Quân chẳng có tên, chỉ vào những tác phẩm trừu tượng, lập thể, đậm tính đương đại, anh bảo: “Những thứ này, tôi chỉ cần cho vài tên dữ dội, áp đặt kiểu như: Đâm thủng mặt trời, Hố thẳm tư tưởng… thì ai dám bình luận gì nữa. Tôi nghĩ trò đấy là ma mãnh dùng đối phó dư luận, người xem, giới phê bình mà thôi”. 
 
 
 
 
 
 
 
 
Từ nhà thơ, nhà báo, đến vẽ minh họa cho các tác phẩm báo chí và sáng tác hội họa, Đỗ Trung Quân sẽ có một cuộc triển lãm tranh cho riêng mình vào tháng 12.2020 tại Sài Gòn 
 
 
 
 

 

 
 
Tranh của Đỗ Trung Quân chẳng có tên. Chỉ vào những tác phẩm trừu tượng, lập thể, đậm tính đương đại, anh bảo: “Những thứ này, tôi chỉ cần cho vài tên dữ dội, áp đặt kiểu như: Đâm thủng mặt trời, Hố thẳm tư tưởng… thì ai dám bình luận gì nữa. Tôi nghĩ trò đấy là ma mãnh dùng đối phó dư luận, người xem, giới phê bình mà thôi”
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 175

Các tin khác