Giả dụ thời gian không trôi…

11/7/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Trương Gia Hòa ảnh Leftstudio

Ngày nào hai mẹ con cũng xích mích. Đầu tiên là nhẹ nhàng và ngọt ngào, dậy đi con, dậy đi cục cưng! Ba mươi phút sau, khi mẹ đã quét nhà xong, tưới cây xong và pha cà phê xong, nó vẫn còn ngủ. Mẹ gõ cửa phòng, dậy đi con, trễ rồi!

 

 

1.
Thì mẹ nói trễ theo thói quen, chứ chẳng trễ cho việc gì cả. Hôm nay thằng nhỏ không học, mẹ cũng không đi làm. Chỉ là có hẹn với ông mặt trời. Ông đã đến và bắt đầu nheo mắt tìm thằng nhỏ. Mẹ nóng ruột quá, mở cửa xông vô phòng, dậy mau, không nướng nữa con! Thằng nhỏ nhướng mắt nhìn mẹ một cái, rồi lăn qua ôm cái gối ôm, giơ lưng ra, rên nhẹ một tiếng GÃI. Mẹ ngồi xuống gãi lưng cho nó mấy cái, sực tỉnh, gãi cho đã ngứa thế này để nó ngủ tiếp à, kiểu này chắc tới trưa. Mẹ đứng dậy tắt quạt, ra phòng ngồi uống cà phê một mình. Chốc chốc mẹ la to, Cục cứt, dậy đi! Mà trong bụng lại tò mò, chắc cục cứt bắt đầu đổ mồ hôi đầm đìa rồi quá.
Ly cà phê đã hết, Cục cứt hay cục cưng vẫn đang nướng, khét lẹt. Mẹ tính trong đầu, chắc lấy xô nước dội nó một cái quá! Dội luôn cái nỗi bực tức trong lòng. Mẹ đi hứng nước, ngẫm nghĩ rồi lại mất công phơi nệm phơi gối. Mẹ quăng cái ca đầy nước trả lại cái xô. Đứng trước cửa phòng tuyên bố: thôi cho con ngủ tiếp, mẹ sẽ không bao giờ gọi con dậy nữa đâu!
Nghe thông điệp cuối cùng như thế, thằng nhỏ ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở đi vô toilet! Mẹ thỏa mãn bước đi phơi đồ, máy giặt vừa báo xong. Khi mẹ phơi đồ xong, thì thằng nhỏ cũng vừa bỏ vài viên đá vô ly cà phê của nó. Hai mẹ con bắt đầu ngày mới bằng chuyện phim, chuyện gameshow tối qua. Như chưa hề có nỗi bực dọc nào đã cháy lên trong lòng mẹ.
Sáng hôm sau, không có dấu hiệu gì thằng nhỏ sẽ thức dậy. Mẹ thì không muốn mình trở nên tào lao khi mới hôm qua, tự cam kết không gọi nó nữa. Bây giờ làm sao để kêu nó dậy, ngủ nướng kiểu này khi nào mới nên người. Tia thông minh lóe lên, Mẹ ôm con cún vô phòng, giả vờ tìm cuốn sách, nhưng miệng thì liên tục, Cún ơi cún à, cún kêu anh Vàng dậy đi. Cún kêu đi, chứ mẹ ghét rồi mẹ không bao giờ kêu nữa đâu! Mẹ lảm nhảm ba lần như thế, thằng nhỏ dậy! Câu đầu tiên nó nói, ước gì mình sống ở một nơi không có khái niệm thời gian! (may quá, nó không nói là một nơi không có mẹ!).
Mẹ nói có đó, ráng học tập và làm việc cật lực đi, rồi mình dọn đến nơi không có khái niệm thời gian để du lịch, hoặc thậm chí sinh sống. Nhưng trước mắt, con vẫn phải xài đồng hồ, thời gian tính theo giờ pháp định là GMT+7, vậy nhé!
 
 
2.
Bạn đọc thân mến, bạn nghĩ là bà mẹ ở trên có xạo với thằng con mình không? Có nơi đâu trên trái đất này, thời gian không trôi, thời gian đứng lại không? 
Nếu chúng ta quy định rằng, khi mặt trời mọc lên ở đằng đông, chiếu ánh sáng chan hòa nguyên ngày, rồi mặt trời lặn xuống ở đằng tây, chúng ta đi ngủ. Khi ngủ dậy, coi như mình đã qua một ngày, đã sử dụng hết 24 tiếng đồng hồ trong quỹ thời gian không thể giành giật mà ông trời dành cho mỗi người. Đó là cách thức vận hành của thời gian. Đó cũng là cái xương sống, để con người tổ chức, vận hành bộ máy hoạt động xã hội. 
Tuy nhiên, ở vòng bắc cực trượt về phía Bắc, có nhiều phần lãnh thổ của các nước Hoa Kỳ, Canada, Đan Mạch, Thụy Điển, Phần Lan, Nga, Iceland và Na Uy, có vài tháng trong năm, mặt trời không trốn đi đâu được, các vùng đất này không hề có đêm đen. Lúc nào trời cũng sáng… như ban ngày. Và đó là lý do người ta cho rằng, thời gian dừng lại, thời gian không trôi.
Người dân của một hòn đảo thuộc Na Uy, tên là Sommarøy (có nghĩa là Mùa Hè), đang làm đơn xin được công nhận là nơi không có thời gian. Họ muốn tận dụng những lợi thế do địa lý mang đến để làm du lịch. Mỗi năm, họ có 69 ngày toàn nắng và cũng chừng ấy thời gian toàn đêm. Nếu đến đây chơi từ 18.5 đến gần cuối tháng 7, bạn sẽ không bao giờ phải chia tay mặt trời. Thích không nào? Chỉ cần có sức khỏe, không cần có bóng đèn!
Và nếu như lá đơn của những người dân trên đảo Sommarøy được phê duyệt, những thách thức dành cho họ có lẽ cũng không hề nhỏ. Để vận hành xã hội, chắc họ phải có những quy ước riêng của mình để đến trường học tập, để thu xếp thời gian nghỉ ngơi cho người lao động. Người viết suy nghĩ mãi cũng không ra, xin bỏ đi khái niệm thời gian, thì làm sao mà… hẹn hò? Dù sao, đây cũng là một nơi quá thú vị. 
Trong khi chờ những thành viên Quốc hội Na Uy gật đầu, hai mẹ con bạn trẻ trên sẽ làm lụng nhiều hơn để kiếm tiền đi đến một nơi không có khái niệm thời gian. Còn bạn, nếu thấy nơi đây kỳ lạ và hấp dẫn, thì cũng bắt tay kiếm tiền đi nhé. Chúng ta sẽ hẹn hò ở đấy, và bạn nhớ đến đúng giờ nha! 
 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 158

Các tin khác