Bài hát đã đưa anh đến đây

11/6/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Trương Gia Hòa ảnh Leftstudio

Một bài hát, một mùi hương, một nhánh cỏ non dại đã rất nhiều lần đưa tôi đi thật xa rồi dắt tôi lại thật gần. Từ sâu trong vô thức, tôi nghe như mình được gần gũi hết thảy những yêu thương. Một bài hát, một mùi hương, một con gió, nếu chúng đã một lần mang ai đó đến được với nhau, thì tình ấy, sẽ là tình mãi mãi khôn nguôi.

 
 
 
1.
Anh không thể giải thích được lý do. Khi nàng hỏi, anh buột miệng nói ra như thế. Bài hát đã đưa anh đến đây. Anh đến đây gặp nàng, trong một tình cảnh không thể bất ngờ hơn. Hồi trẻ, tôi xem phim và thầm bái phục sự lãng mạn của người Hàn. Trời ơi sao mà người ta có thể nói với nhau những câu như thế. Nguyên cớ đẩy đưa người ta hạnh ngộ sao mà đẹp đẽ đến thế. Bài hát ấy, có thể khi sáng tác, nhạc sĩ đâu có ngờ…
Bởi vì ngay lúc đó tôi nghĩ suy còn cạn. Thời gian đã cho tôi biết thêm vài câu chuyện, những bài hát, thực ra đã làm được nhiều chuyện còn lớn lao hơn. 
Chú bị tai nạn giao thông. Bây giờ ở xứ này, chữ tai nạn giao thông nghe quen hơn chữ lúa gạo và sách vở. Nhưng ai đã có người thân bị tai nạn giao thông rồi, mới hiểu đủ những hệ lụy từ sau bốn chữ khốc liệt đó. Có những cuộc đời chấm hết đột ngột, có những thương tổn phải vĩnh viễn mang theo sau một tai nạn giao thông. Nhưng chú thì hơi khác. Tai nạn đã đẩy chú sang một cuộc đời khác. Lệch tông với mọi thứ quanh mình. Chú không biết mình là ai. Chú khởi đầu lại sự sống của bản thân bằng cách tự múc cơm ăn dưới sự giám sát của thím. Chú rụt rè không dám nhìn thẳng vào gương mặt người phụ nữ đang rúm ró vì xót thương chồng. Người đàn ông nhìn ba đứa con đang sức lớn lạ lẫm và hoang mang. Chú mất sạch trí nhớ, mất sạch những nếp gấp yêu thương lẫn nhọc nhằn trên não. Chuyện này tưởng chỉ có trong phim. Và thường sau dăm phút đặc tả, người xem sẽ biết rằng đôi vợ chồng ấy đã trải qua 3 năm lạ lùng, khó khăn, vân, vân... Thím giờ đây đã trở thành nhân vật trong phim, với đầy đủ bi thương mà biên kịch ông trời cố tình dặm thêm vào cho sắc đậm. Và ba năm rồi, ba năm là một ngàn ngày lê thê kiệt quệ. Một ngàn ngày chậm chạp đến dai dẳng. Bền bỉ thương yêu và rã rượi chán chường. Thể chất của chú đã bình thường, nhưng trí não thì hoàn toàn đi vắng. Bác sĩ bó tay. Lý lẽ căn bản để an ủi thím và bầy con chính là dù sao, chú vẫn còn sống. Sao cũng được miễn còn sống và ngồi dưới gốc cây đó mỗi buổi trưa. Thím đã chấp nhận hoàn cảnh. Và chấp nhận hiện tại của mình. Từ đây, sẽ bắt đầu một hành trình xuyên qua sự lơ ngơ trống hoác của chú. Từ khi biết chấp nhận, thím nghe lòng nhẹ được đôi chút, rồi lẩm nhẩm hát một mình một cách vô thức. Có bữa, thím mắc võng dưới gốc cây, cạnh chỗ chú ngồi. Ve trên trời rêu rao cái nóng nhắc thím về một mùa hè đang tới. Thiu thỉu nằm nhớ mông lung, thím nho nhỏ hát cho mình nghe, mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, chín mươi ngày qua chứa chán tình ta…
Thím hát vòng tới vòng lui cái bài bolero quen thuộc từ thuở học trò, thuở non nớt yêu đương cùng chú. Và bài hát kỷ niệm sến súa ấy, đã mang chú về. Chú lẩm nhẩm hát theo, rồi nhìn thím như vừa nhớ ra một điều gì thật là to tát. Nó to đến nỗi suýt làm chú ngất đi. Bác sĩ bảo đó là tín hiệu tốt, thím hãy cố gắng, men theo những bài hát, để lôi kéo chú trở về.
Chừng một tháng sau đó, như là một kết phim có hậu. Những bài nhạc bolero đã mang chú về thật, gần như trọn vẹn. Những bài hát diệu kỳ.

2.
Tôi vẫn còn giữ thói quen đi chợ. Chợ Tân Phú nằm cạnh nhà thờ Tân Phú. Đầu chợ, có một cái quán cà phê chuyên dành cho mấy ông chồng đợi vợ. Thức uống không ngon nhưng nhạc thì luôn hay và theo mùa thật rõ rệt.
Gần 20 năm rồi, không sai lệch bao giờ. Từ giữa tháng 11 trở đi, anh chủ quán sẽ bắt đầu mở nhạc Giáng sinh. Hầu hết là nhạc từ hải ngoại vọng về với các bài hát càng nghe càng thấm như Bóng nhỏ giáo đường, Hai mùa Noel, Bài Thánh ca buồn… Bạn có biết không, bằng phần não ngốc nghếch sẵn có của mình, tôi đã nhiều lần cho rằng, chính anh chủ quán cà phê ấy đã mang Giáng sinh đến xóm đạo, bằng những bài hát.

3.
Các phương tiện vận chuyển đã mang chúng ta đến với nhau, hay là xé tách chúng ta ra xa cũng là chính chúng. Nhưng trong những vài lần lờ mờ thức tỉnh, tôi đã ngộ ra rằng, tàu lửa, máy bay, xe hơi hay xe đạp, chính chúng mới là thứ ảo giác mông lung.
Một bài hát, một mùi hương, một nhánh cỏ non dại đã rất nhiều lần đưa tôi đi thật xa rồi dắt tôi lại thật gần. Từ sâu trong vô thức, tôi nghe như mình được gần gũi hết thảy những yêu thương. Một bài hát, một mùi hương, một con gió, nếu chúng đã một lần mang ai đó đến được với nhau, thì tình ấy, sẽ là tình mãi mãi khôn nguôi.
 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 157

Các tin khác