Lương Duy và những rung động thời gian

14/6/2021 - Nhà ở
Tác giả: NGUYỄN ĐÌNH

Theo đuổi phong cách hội họa trừu tượng với chất liệu sơn mài, những tác phẩm của họa sĩ Lương Duy đưa người xem vào một không gian của suy tưởng, của an yên thiền định, lại thấy trong đó có cả quá khứ, hiện tại, vị lai kiếp người… Những sắc màu, bố cục trong tranh của Lương Duy thể hiện qua không gian sắc sắc – không không, như bao la vô định, với thực – hư đầy cảm xúc và tư tưởng đời người.

 
 

 

 
Xuất thân trong gia đình với bố là họa sĩ sơn mài, từ năm lên 10, họa sĩ Lương Duy đã được tiếp cận với nghề, phụ bố gắn trứng, trai, vẽ… trên các tác phẩm tranh sơn mài. Đến khi tốt nghiệp Mỹ thuật Công Nghiệp chuyên ngành Hội họa Hoành tráng, chất liệu sơn mài truyền thống vẫn là một phương tiện được Lương Duy chọn thể hiện trong sáng tác hội họa. 
Lương Duy vẽ nhiều đề tài, nhiều phong cách, từ siêu thực đến trừu tượng, cũng dùng qua nhiều chất liệu, nhưng sơn mài có lẽ là thuận tay với anh hơn cả. Nói về sự lựa chọn chất liệu thể hiện, Lương Duy bảo: “Tôi chọn sơn mài, coi đó là một thứ phương tiện để chuyển tải ngôn ngữ hội họa, thêm lý do nữa là chất liệu này cũng thể hiện sự quý giá và công phu, nên ở một số loạt sáng tác, tôi lấy kỹ thuật sơn mài để thể hiện”. 
Tận dụng những sâu lắng của sơn mài, Lương Duy gợi về những không gian đậm chất thiền, đầy suy tưởng, nhìn vào tranh, cứ như đang đối diện với khoảng trống của xanh - đỏ - xám… mênh mang, vô tận. Người họa sĩ bảo khoảng trống ấy chính là suy nghĩ, hồi tưởng, là âm thanh, là thiền định, không mà có. Trong khoảng trống diễn tả sự bao la, lại được “điểm nhãn” khéo léo, với kỹ thuật gợi hình nhân vật bó gối, ôm đầu như đang chìm đắm trong suy tưởng. Tạo nên cái không mà có, nhưng lại thật cụ thể chỉ bằng những gam màu và bố cục không gian. 
Ở một loạt đề tài khác, lại thấy trong tranh của Lương Duy mang sự phối hợp của thực - hư, ảo ảnh, đa chiều, với tầng tầng lớp lớp, nếp nhà, khung cửa… khi được diễn tả qua nguồn sáng, khi qua bố cục. Người họa sĩ tiết lộ: “Những gì hiện hữu lên tác phẩm, đều là rung động bản thân, không phải nhất thời mà là quá trình dài từ ký ức. Hồi còn nhỏ, tôi có dịp về thăm quê nội ở Nghệ An, hình ảnh mục đồng, những buổi chăn trâu, những ngày mò cua bắt ốc, lấy củi mục nướng cá… màu, mùi, không gian, thời gian của xa xăm, hòa quyện, in sâu trong tâm trí, theo suốt tôi cho đến tận bây giờ. Và có dịp, những suy tưởng ấy lại bộc phát nhờ những tác nhân hiện tại, có khi chỉ là một âm thanh cổ cầm, một mùi gây cho tôi bất chợt hoài niệm, những đánh thức ấy giúp tôi đưa suy tưởng vào tranh”. 
Tranh của Lương Duy, không tưng bừng, rộn rã, tươi vui, cũng không sa đà vào u uất, trầm buồn, nhưng mang lại một cảm giác gần gũi, an yên, đầy sâu lắng thông qua các không gian ảo đa chiều. Lương Duy bảo: “Độ sâu hút trong một số tác phẩm, chính là những trạng thái cảm xúc mà tôi muốn thể hiện sự hư - thực của không gian, của xã hội. Tôi lấy đa tầng không gian làm nền, bố cục lên đó cảm giác, cảm xúc, thực có mà hư cũng có, như một kết nối giữa tiếng vọng quá khứ, cuộc sống hiện tại và suy tưởng tương lai”. 
 
 
 
 
 
Lương Duy vẽ nhiều đề tài, nhiều phong cách, từ siêu thực đến trừu tượng, cũng dùng qua nhiều chất liệu nhưng sơn mài có lẽ là thuận tay với họa sĩ này hơn cả
 

 

 

 

Những dải yếm, chiếc nón, cánh cửa, người chăn trâu... thấp thoáng ẩn hiện trong tranh của Lương Duy, được thể hiện bằng đường nét gợi hình, trừu tượng, anh bảo đấy chỉ là những phương tiện, ngôn ngữ, ký tự dùng chuyển ý từ quá khứ vọng lại
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 181

Các tin khác