Hà Nội, ra phố mà yêu

Lượt xem: 1332
17/12/2020 - Điểm đến
Tác giả: Bài Thủy Lê ảnh TLKT

…Cũng may, mấy người bạn hay chơi lại có nhà trên phố, toàn đường đẹp, toàn người hay. Chả biết vì ở đường đẹp nên người hay, hay nhờ người hay nên nom đường càng đẹp.

 
Người đẹp người có quyền chảnh, nên đường đẹp đường cũng có quyền kiêu
 
1. Bạn kể: Vào cái hôm nghe tin cô bạn gái cùng lớp đại học mà bạn thầm yêu trộm nhớ đột ngột bỏ về quê đi lấy chồng, tự dưng bạn bỗng… biết làm thơ. Một câu duy nhất, chợt bật ra từ đâu đó: “Chao ôi đất trời quang đãng quá”. Ấy là lúc bạn vừa bước ra khỏi cổng trường ĐH Tổng hợp Hà Nội (ĐH KHXH&NV bây giờ), nhìn sang bên kia là khu công nghiệp Cao - Xà - Lá (Cao su - Xà phòng - Thuốc lá) khói cuộn trắng trời, càng thấy đất trời miên man tuếnh toáng. 
Chốn cũ đường xưa ấy, kể mà giờ bạn có dịp về lại, hẳn đừng mơ thốt lên câu thơ thất tình mà như thể tươi vui kia nữa. Cảm xúc trôi đi - đã đành, mà còn cả vì, đường xưa cũng đã khác đi nhiều lắm. Con đường Nguyễn Trãi chạy qua trường Tổng hợp và khu Cao - Xà - Lá (giờ người ta hay gọi là tuyến đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông), xưa quang đãng rộng dài là thế, mà giờ hẹp hẳn vì giữa đường lố nhố những mố cầu và ga tàu điện, đang xây dở nên chung quanh quây tôn kín mít, khiến đường đã chật lại càng hẹp. Và bên trên là cõng cả một dải bê tông lạnh lùng chạy dài, là nỗi thấp thỏm của người đi đường sau mấy sự cố bê tông rơi trúng xe và người liên tiếp. Nên, giờ mà có nhã hứng làm thơ, chắc có khi bạn phải chuyển từ thơ tình qua thơ thế sự là chắc: “Chao ôi đất trời quang… quác quá” - dám lắm!
Khôn ra thì đừng về lại, bạn nhé!
 
2. Cũng như bạn, mình chẳng có cơ may được ở cạnh những con đường đẹp. Đấy, đi học đại học, thì cũng chính là con đường Cao - Xà - Lá, rộng dài thôi chứ cũng còn lâu mới huê tình. Rồi tới lúc đi làm, lại cũng chỉ chuồi xuống dưới đoạn ấy một chút, lại vẫn là một con đường trơ khấc bê tông, gần như không có một mống cây xanh nào. Nhiều hôm đi giữa nắng trưa, bã cả mắt mà chả biết nhìn vào đâu cho dịu bớt. Tới lúc chắt bóp mua được cái nhà, lại cũng phải đi tìm nhà ở những khu hẻo nhất, xe máy vào được ngõ là may, đâu dám mơ xa đến hai chữ “quần thể”. Lúc bấy giờ nhà Hà Nội còn siêu đắt, dân tỉnh lẻ mướt mặt mới mua được, rồi còng lưng trả nợ mới làm nên “kỳ tích”, chứ chưa có chung cư giá rẻ và dễ dàng tiếp cận giá gốc như bây giờ. Nên nhà có xa, đường có xấu, cũng đành chịu. “Con nhà lính, tính nhà quan” sao được!
Cũng may, bù lại, là mấy người bạn hay chơi lại có nhà trên phố, toàn đường đẹp, toàn người hay. Chả biết vì ở đường đẹp nên người hay, hay là nhờ người hay nên nom đường càng đẹp. Nhưng mà chảnh thì phải biết. Rủ chúng nó đi chơi, đừng mơ chúng nó cho xe ngược lên đón, là cứ phải cái sự “trâu tìm cọc”, mà “trâu” ở đây chính là bọn… đường xấu, còn “cọc” chính là bọn… đường đẹp. “Nàng đẹp, nàng có quyền”, thì “đường đẹp, đường cũng có quyền” như ai vậy!
Mà xét về cái sự thuận đường, thì chạy qua đón chúng nó cũng phải. Chưa kể, tất cả cái sự ăn chơi đều tập trung hết trên ấy, chủ yếu quanh quanh mấy cái hồ xinh xinh, mấy cái đường nhỏ nhỏ. Nem nướng Nhà Thờ, cơm rang Mã Mây, bún mọc Bảo Khánh, miến lươn Chân Cầm, “phở mắng” Bát Đàn, “cháo chửi” Lý Quốc Sư,  hải sản - lòng lợn Lò Sũ, nem tai bà Hồng Cầu Gỗ, bánh cuốn - bún thang Hàng Gà, phở cuốn - lẩu ếch Trúc Bạch… Không lụy chúng nó thì lụy ai, trừ phi không có tâm hồn ăn uống. Mà Hà Nội, nhất là vào những cữ rét se se, cấm có đứa nào nhịn ăn quà vặt cho được! Nên lại cứ phải cố mà chơi với bọn “đường đẹp”, cố mà bám mấy cái hồ, “lâu rồi đời mình cũng… tươi”!
 
  
Có những không gian, có những con đường mà người yêu Hà Nội mong sao mãi đừng thay đổi
 
3. Nhớ có lần, bị lạc đường ở Hà Nội. Ấy là năm thứ nhất đại học, tháng đầu tiên tập sống xa nhà. Một chiều muộn mình với bạn lóc cóc xe đạp đi “thám thính” thủ đô. Loanh quanh vòng vèo thế nào đến tối mịt vẫn chưa tìm được đường về. Đã thế, xa xa lại có một vệt gì sẫm mờ trông như núi. Bạn níu áo mình lo lắng: “Hay lạc qua Sóc Sơn rồi?”. Lẫm chẫm lại gần, hóa ra là… lăng Bác, và vệt sẫm mờ kia chính là lũy tre ngà bên lăng Bác lúc ngả chiều, nhìn từ góc đường Hoàng Diệu. Chẳng bù cho trước đó, cứ tìm đường lên lăng Bác, để ngắm một lần cho biết, thì tìm mãi không ra. Tới lúc không tìm, lại gặp. 
Ấy vậy mà về sau, đó lại chính là con đường mình gần như “mòn đường chết cỏ”, vì trót yêu một anh ở mạn Tây Hồ. Lại dính phải bọn “đường đẹp” nên kiểu gì mà con gái con lứa lại cứ phải suốt ngày lên đón “nó”. Phải nỗi anh người yêu cũng thuộc hàng “cậu ấm” nên không chiều không được. Không đón thì khỏi đi chơi. Nhưng được cái, chơi mạn đấy thì vui, giận dỗi nào rồi cũng tan biến hết. “Góc phố nơi anh hẹn, hàng ngọc lan xõa bóng mát, tỏa hương bát ngát…” không khéo là viết về… chuyện tình của mình và anh chàng “cậu ấm” kia chứ ai, thề luôn!
Thế rồi mà chuyện tan. Yêu phải “cậu ấm”, không có lúc “lạnh” thì mới là lạ! Và mình nhớ là tròn đúng mười năm trước khi có bộ phim Vừa đi vừa khóc, mình cũng đã từng “sắm vai chính” trong bộ phim đó (cũng lại thề luôn!). Vì đúng là mình đã “vừa đi vừa khóc” dọc “đường tình yêu” - đường Phan Đình Phùng - con đường duy nhất ở Hà Nội có tận những 4 hàng cây sóng đôi dọc hai bên vỉa hè. Có thể là vì tô bún ốc cay xè vừa phải ăn một mình ở Phủ Tây Hồ. Cũng có thể vì hương ngọc lan quen quen vừa thoảng đến như trêu ngươi từ đâu đó. Và thậm chí, có thể còn vì… khoản tiền nhuận bút vừa nhận cồm cộm trong túi quần, thật đúng là “ngồi trên tiền” mà không vui nổi, sao ta? Là vì thiếu cái cậu chàng mặt búng ra sữa kia sao, nhưng đúng là mỗi lần hắn ta phụng phịu - như trẻ con, là cái con bé tỉnh lẻ “đầu sai cuối vác” là mình đây lại mềm hết cả lòng vì tưởng đấy là… Hà Nội, là cái bọn “đường đẹp” nó đương nhiên phải được quyền “làm le” như thế. 
Có ai dại trai mà dại từ con đường dại đi như mình không thế hở giời?
 
Đường rợp bóng tre xanh ở khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 105 (2015)

Các tin khác