Câu chuyện của những kẻ săn sương

Lượt xem: 3016
14/4/2021 14:00 - Điểm đến
Tác giả: Bài NHÂN ÁI ảnh ĐỒNG ĐỘI

Đà Lạt ngoài những địa danh đi vào ký ức của biết bao người như hồ Xuân Hương, thung lũng Tình Yêu, thác Cam Ly, hồ Than Thở... thì nay nếu có dịp đến đây lần nữa, bạn hãy làm một chuyến săn sương để thấy có một Đà Lạt khác.

 
 

 

“Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa” thì nay du khách đến Đà Lạt còn “Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương” của một xứ sở đầy hoa và  mù sương
 
Cỏ hồng, giống hệt cô bé lọ lem trong chuyện cổ tích. Lộng lẫy khi khoác lên mình bộ trang phục có tên sương đêm, và rực rỡ khi ánh đèn vũ hội mang tên Mặt trời lan tỏa. Ánh mặt trời lúc ban mai dữ dội và sáng lòa sau một giấc dài mộng mị cùng đêm đen khiến cho những vệt hồng tí tách nổ cùng những giọt sương và mây sà xuống thật gần rồi loang ra, loang ra bất tận... Khoảnh khắc ấy chỉ bừng lên trong khoảng 20 phút đầu tiên khi mặt trời vượt tầng mây tỏa sáng, rồi cô bé lọ lem mang tên cỏ hồng lộng lẫy nhảy múa dưới ánh mặt trời lại trở về với đôi chân trần không giày thủy tinh, không váy áo và cỗ xe ngựa sang chảnh, trở nên tím tái và xuề xòa rải rác cùng những đám phân ngựa khô bốc mùi... Sương ở xứ sở này là loại trang sức lộng lẫy nhất và đỏng đảnh nhất. Với chân trần lội bùn một quãng khá dài để vào ngắm nhìn nàng cỏ hồng tắm đẫm sương đêm, hạnh phúc nhất là được trải qua cảm giác ngắm nhìn một cô gái lúc xiêm y lộng lẫy đính sương sa và lúc tỉnh giấc trần trụi không son phấn... Và tôi đã hiểu, khoảnh khắc là thứ không bao giờ lặp lại, khoảnh khắc bình minh hôm nay không bao giờ giống ngày mai. Hôm nay tôi là người may mắn, như lời mọi người nói là lần đầu tiên đi cỏ hồng thì có sương sà xuống rất thấp và rất nhiều, có mây ngũ sắc và có mặt trời rực rỡ đã làm nên những khoảnh khắc kỳ diệu tôi vừa được chứng kiến. Tôi đã bị đánh thức vào lúc giấc ngủ chìm sâu nhất, trời tối chẳng nhìn thấy mặt nhau, cho đến khi chúng tôi dừng lại chờ thêm người ở một quán cà phê, rất ít quán cà phê ở Đà Lạt mở cửa phục vụ suốt đêm như thế. Quán không có bàn chỉ toàn ghế là ghế, ghế nhựa như của mấy chị bán rau ở chợ. Mỗi người đến đây đều tự kiếm lấy một chiếc ghế, hết chỗ chúng tôi lấy ghế và ngồi tràn ra vỉa hè. Mỗi người sẽ tự cầm ly cà phê bé như chén uống rượu, nếu mỏi có thể đặt xuống đất, ngay dưới chân mình. Một người trong nhóm đưa cho tôi ly cà phê bốc khói cầm trên tay, sau đó mới biết anh tên là Châu. Qua lời giới thiệu không biết bông đùa hay thật thì đó là người đã xóa hết thẻ nhớ ảnh chụp Đà Lạt vì không còn một ngọn cỏ nào anh chưa chụp, chụp rồi lại xóa để hôm sau đi chụp tiếp. Chắc việc thức dậy ngắm bình minh đã trở thành thói quen của anh ấy.
 Đến chuyến thứ 3 đi cùng anh như thế thì tôi đặt cho anh biệt danh “Châu khói lửa”, bởi anh luôn là người nhóm lửa cho chúng tôi đun cà phê, nướng ngô hay sưởi ấm vào mỗi buổi sáng lọ mọ đi săn sương trong rừng. Lần đầu tiên trong đời tôi nhấp ngụm cà phê lúc 4 giờ sáng, tôi đã hiểu vì sao ở đây uống cà phê vào cái chén bé như ly rượu, tôi liếm vị cà phê đặc quánh dính vào viền môi, cà phê trôi vào đến đâu tôi tỉnh ngủ đến đó. Nhấp từng ngụm nhỏ cà phê bốc khói đặc quánh lưỡi khi thành phố đang say giấc trong cái lạnh bốc hơi, anh Châu - người có nụ cười hiền nhất quả đất và chậm rãi hơn người khi nhả chữ, nói câu nào đều khiến mọi người cười ồ lên ấy - chở tôi lao vào bóng đêm như một cơn lốc. Gió và sương phả vào mặt lạnh cóng, tôi không dám mở mắt cho đến khi ai đó hét lên, nhìn chân trời đỏ rực kìa… Từ trên đỉnh Trại Mát, mây cuộn lên và tràn đi như thác đổ. Tôi nhìn thấy thác mây tuôn chảy mà tim như nghẹt thở… Khoảnh khắc này đâu đó tôi đã bắt gặp trong những giấc mơ của mình bỗng dưng trở nên hiện hữu, tôi chỉ muốn cảm nhận và không hề muốn miêu tả về nó. Nếu có ai đó hỏi tôi điều diệu kỳ nhất trên đời này là gì thì kể từ hôm nay tôi sẽ nói đó là bình minh, một bình minh đẹp đến ngộp thở… Từng lớp, từng lớp sương cuộn lên như sóng bạc đầu lả lơi ôm ấp lấy mặt nước rồi bỗng đâu từ góc đồi thông mặt trời xuất hiện, sương bị rượt đuổi lẩn khuất và mỏng tang mờ mờ ảo ảo, lẳng lơ khêu gợi chập chờn gần xa trên mặt hồ Dankia... Tôi uống những giọt sương ban mai hôm nay, say mê như uống một ly Icewine Vidal lạnh sâu đến từng giọt giữa cơn khát mùa hè. Thông, mùi nhựa, mùi ẩm mốc của sương đêm, giọt lấp lánh đẫm ướt và tiếng cười lảnh lót trong veo của Tuấn, người lúc nào cũng mang theo mình ấm cà phê đun nóng cho mọi người uống. Mùi cà phê bốc lên trong sương, bên cạnh bếp lửa của “Châu khói lửa” vừa nhóm tan vào núi tràn vào khứu giác, thấm vào phổi và đi qua lồng ngực... làm trái tim vốn đa cảm của tôi như thắt lại. Một khung cảnh và những hương vị ấy đã ngấm vào vùng nhớ có tên gọi ký ức trong tôi. Rồi đây những khoảnh khắc lãng mạn nhất sẽ trở thành ký ức. Hít thở thật sâu, ban mai hôm nay pha lẫn dư vị ký ức chảy vào trong huyết quản... tôi bỗng cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trần gian. Nhắm mắt lại, hơi nóng của đống lửa được đốt bằng những thân cây thông mục ngai ngái, tiếng những người bạn lao xao xung quanh. Tôi nhận ra tiếng anh Châu, Tuấn củ cải, Tonkin, Thomas… lao xao bên tai và tôi biết ký ức của mình đang làm công việc ấy, ghi lại những khoảnh khắc hạnh phúc sẽ đi theo tôi suốt cuộc đời, làm cho tâm hồn tôi mỗi ngày trở nên giàu có và thấm đẫm ban mai…
 
 

  

 

  

Thiên nhiên Đà Lạt thoắt ẩn thoắt hiện làm nao lòng biết bao nhiêu người yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp
 
Tôi gọi ký ức của mình là Miền nhớ. Những nỗi nhớ không tên thường thuộc về xúc cảm. Tôi, hay đứa trẻ trong tôi luôn bị rung động bởi những cảm xúc trước thiên nhiên, trong vũ trụ vạn vật lấp lánh quanh mình. Như hôm nay đây, chúng tôi cũng dậy từ rất sớm, quảng đường đi lên tới 30km để đến được điểm săn sương nên, dĩ nhiên tôi bị đánh thức sớm hơn, lúc 3 giờ30 sáng. Nhận chiếc mũ từ tay một người trong nhóm “thợ săn”, tôi vẫn đùa với mọi người như vậy vì nhìn ai cũng nghiêm túc và bí ẩn như trong những cuộc săn tôi vẫn xem trong phim Mỹ. Tôi lên xe với ý nghĩ đành phó mặc sự an toàn của mình cho những cung đường lúc uốn lượn lúc gập gềnh khúc khuỷu và trơn trượt, bì bõm và lúc lỉu trong bóng đêm đằng sau chiếc xe Wolf giống hệt như đang cưỡi trên một con ngựa hoang phi nước đại để đến đỉnh đồi Đạ Sar hay rong ruổi trên mọi nẻo đường. Trên đường đi tôi nhìn thấy cả một bình minh rực cháy quanh mình, ráng, mây ngũ sắc từng lớp cuộn lên dữ dội. Rượt đuổi bình minh dường như không ai cho phép mình bỏ lỡ giây phút huy hoàng hôm nay. Tôi đã nghĩ mình có thể văng ra khỏi chiếc xe ở mỗi khúc cua, tôi bám chặt lấy yên xe bằng tất cả sự chắc chắn nhất có thể. Ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi lúc đó là nếu mình bị văng ra khỏi yên xe đang xóc như chơi trò phi ngựa này thì tôi sẽ bị lẫn vào trong mù mịt sương và khó có thể tìm ra tôi. Và cảm giác sợ hãi đến cứng cả người, cứ mạnh dần lên khi chiếc xe 2 bánh dựng ngược lên khi leo lên đỉnh ra đa ở đồi Đạ Sar. Xe chồm đi trên con dốc giữa đồi cà phê - loại cà phê rất đặc trưng ở Tây Nguyên nghe nói chỉ thích ăn sương đêm và không thích chăm bón được trồng trên đất đồi đặc trưng mang tên Arabica với vị chua gây nghiện… Con dốc dựng đứng, lối lên đỉnh, điểm đến của chúng tôi hôm nay thoạt nhìn gần như không có đường đi. Tôi gần như không thở được, thi thoảng cảm giác tim mình muốn bật tung ra khỏi lồng ngực vì sợ, sợ hơi thở của mình sẽ đủ mạnh để làm chiếc bánh xe trượt sang bên ngoài cái lối đi nhỏ đến mức chỉ vừa đủ cho chiếc lốp xe 2 bánh đi lọt và ngoằn ngoèo và trơn trượt bởi sương đêm và bởi những thân cây cà phê đan vào nhau. Nếu không đeo găng, tay người cầm lái sẽ chảy máu. Hôm đó Tuấn đã chảy máu và tôi cứ cảm giác mơ hồ như mình có lỗi vì để làm đau một cậu bé gầy như cỏ, tâm hồn trong sáng như sương, như cây, như ánh mặt trời ẩn nấp dưới đôi kính cận to đến khó hiểu khiến tôi cứ áy náy mãi đến tận bây giờ… Rồi nỗi sợ hãi cũng kết thúc tại một điểm lưng chung đồi, nơi chúng tôi dừng xe để leo bộ tiếp lên đỉnh núi. Tôi lần từng bước trong mây, đặt bước chân cuối cùng lên điểm đến, ngẩng mặt lên nhìn bao la xung quanh, cảm giác như mình đang bay lên giữa tầng mây, hay là tôi đang cưỡi mây? Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng giữa thinh không đất trời, giữa biển mây, phía xa kia mọc lên những lùm cây, định hình lại thì ra đó là những ngọn đồi phía xa lẫn vào ngút ngàn mây, nó lộ ra mỗi lúc một rõ hơn, và một luồng sáng lòa xé mây hắt lên khiến cho biển mây đổi màu rất nhanh, luồng sáng đó mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, mây đã chuyển qua đủ màu sắc. Có ai đó hét lên, hào quang kìa, mọi người đứng vào chỗ hào quang chụp ảnh đi, ai cũng có hào quang của riêng mình đấy. Rồi ánh sáng hắt lên từng tia rực cả bầu trời, mây đã thành ngũ sắc và ánh mặt trời hiền dịu và mịn như nhung tràn lên mặt, lên tay tôi. Hít căng lồng ngực, trong tích tắc mặt trời vượt lên trên biển mây, chế ngự trên đó, trở thành ông vua ánh sáng của vạn vật và đắc ý soi sáng khắp nhân gian… Một cách bâng quơ thôi, tôi nhìn cái nắng chiếu vào lòng bàn tay mình, xoa xoa các ngón tay như đo độ mịn của nắng. Sáng nay nắng đẹp và tôi thấy mình cũng đẹp lên trong nắng, cao nguyên… 
“Có phải em đi là giấc mơ đi. Ký ức riêng tôi, ở lại”, lời bài hát đêm qua, hôm nay chợt khiến tôi rung động... Tôi uống ban mai mỗi ngày bên ô cửa sổ nhìn ra khu vườn xanh lao xao bằng tất cả giác quan của mình... say mê như uống một ly Sauvignon Blanc có hương vị của phúc bồn tử đen.
 

  

 
Dưới ánh lửa bập bùng trong đêm giá lạnh, chuyền tay nhau từng ly cà phê nóng, chờ đợi từng giây phút trôi qua để rồi khi bình minh từ từ ló dạng, từng cụm sương lững thững bay qua ngọn cây, đỉnh đồi mới thấy thú vị làm sao
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 164

Các tin khác