Vừa đi xe vừa bấm like…

17/11/2017 - Nhà ở
Tác giả: Hy Hưng

Chuyến đi lần này của hai vợ chồng tôi được hoạch định trước là các bang miền đông bắc nước Mỹ. Một chuyến đi có phần ngẫu hứng. Ngẫu hứng thì sẽ khó xác định thời gian, khó chọn đối tác và các điểm tham quan để tìm cách lên lịch trình cụ thể. Nhưng ngẫu hứng cũng có nét hay riêng.

 
 
 
Ngắm cảnh vật hai bên đường từ trong xe hơi là một cách tham quan thú vị...
 
1.  Thoạt đầu, chúng tôi lên kế hoạch gồm cả các phương án sử dụng máy bay (tất nhiên!), xe bus, taxi, tàu điện ngầm và xe hơi. Vợ tôi bảo: “có nhiều phương án quá. Nhưng em thích nhất là cứ bay đến đó rồi tìm cách thuê xe hơi. Em thích đi xe hơi”.
Và vợ tôi giải thích lý do, đi xe hơi có những cái thú vị, tiện lợi mà không phương tiện nào có được. Ngồi trên xe hơi thì… không mỏi chân. Ngắm cảnh vật bên đường qua cửa kính xe hơi có lẽ là một cách quan sát quen thuộc, gần gũi, cảm nhận đầy đủ nhất cái đặc trưng phong cảnh của từng địa phương. Đi xe hơi còn thú vị là có thể tùy hứng dừng lại chụp ảnh, tham quan bất cứ lúc nào mình muốn. Bên trong chiếc xe hơi là một không gian đi động cho riêng mình, có thể thỏa mãn những sở thích rất riêng của gia đình và của từng cá nhân. Người ngồi trong xe được hưởng cái mát mẻ, trong lành, không bị nắng, gió. Người ngồi trong xe có thể nghe nhạc, có thể nói chuyện, cười đùa với nhau, chơi Facebook, check mail hoặc thậm chí, chợp mắt một chút trên những cung đường dài. 
Đương nhiên là em đúng rồi Gấu! Ở nhà này, mỗi khi có ý kiến khác nhau thì ý em đều là quyết định cuối cùng mà! 
Chúng tôi đang cân nhắc phương án vừa đi riêng vừa ghép chung đoàn, ưu tiên chọn xe hơi thì người quen - một anh hướng dẫn viên từng cùng chúng tôi rong ruổi miền tây nước Mỹ những năm trước thông báo là anh có thể dành cho chúng tôi một tuần! 
Thê là chúng tôi quyết định lên đường! Một xe, một tài xế kiêm hướng dẫn viên!  (Tôi không quên làm thủ tục đổi bằng lái để có thể tự mình cầm lái một số đoạn đường nhưng chuyện tự lái xe ở Mỹ xin hẹn một dịp khác). 
 
 
Đi vào những cung đường nội bộ trong các khu dân cư, đôi khi gặp một ngôi nhà vừa ý, có thể tùy hứng dừng chân chụp ảnh, trò chuyện với chủ nhà
 
2. Trong lộ trình miền đông bắc nước Mỹ của chúng tôi có Washington DC, New York, một số trường đại học, còn lại là tùy hứng!  “Không gian di động” của chúng tôi lần này là chiếc GMC Terrain 5 chỗ ngồi, một dạng xe “Compact SUV” dành cho gia đình. Anh lái xe nay đã sang mùa thứ ba cầm lái rong ruổi cùng chúng tôi trên những nẻo đường nước Mỹ thông báo là đã chuẩn bị đầy đủ để trên xe “có thể dùng wifi, sạc iphone và nghe nhạc từ USB theo ý thích”. 
Kết thúc công việc kinh doanh, tour du lịch của chúng tôi xuất phát từ Pittsfield, một thị trấn nhỏ ở bang Maine, bang ở xa nhất của miền đông bắc nước Mỹ. 
Cảm nhận đầu tiên của tôi về phong cảnh, đường xá ở Maine là “tuyệt vời để cầm lái”! Tôi so sánh một số cung đường đẹp ở Maine với đoạn đường mà tôi thích cầm lái ở Việt Nam là từ Bảo Lộc lên Đà Lạt. Tôi kết nối chiếc USB mang từ Việt Nam đi với danh mục bài hát được sắp xếp theo sở thích riêng và chọn nhạc, cảm giác cực kỳ quen thuộc, như trên chiếc xe của gia đình mình! Tôi chọn một album, tiếng hát Lệ Quyên tràn ngập trong khoang xe, âm thanh ổn. 
Câu chuyện dọc đường của chúng tôi bắt đầu. Nào là so sánh miền đông với miền tây, nào là đặc trưng khí hậu, dân số, ẩm thực, nào là những gương mặt mà chúng tôi đã gặp, tiếp xúc, những món ăn đã thưởng thức ở vùng đất này. Câu chuyện lan man không đầu không đuôi, chuyển sang các nội dung về biển báo trên đường đi, về các exit, cách đổi làn, đưa xe từ đường nhỏ ra đường lớn...  
Chúng tôi đã quen và thích thú với những chuyến đi kiểu này. Chuyến đi hầu như không có sắp đặt trước cụ thể. Bữa ăn có thể đến tùy hứng trên đường đi. Đôi khi, ở một trạm dừng chân ven đường, thích thú với một chai vang, một miếng thịt nướng là bạn đã có một bữa ăn ngon. Đôi khi là một đoạn đường đẹp, bạn có thể dừng xe chụp ảnh. Ở Việt Nam, ôm tay lái rong ruổi trên đường, tôi nhớ cảm giác lúc chiều buông chuyển dần sang tối, chạy qua những vùng nông thôn đôi khi gặp bếp lửa chờn vờn sương khói hoặc những đống khói hun ven đường, con người chợt thấy bao quanh mình cảm giác nhớ nhà. 
Phong cảnh ở Mỹ không hoàn toàn như vậy. Không có những “bếp lửa chập chờn sương khói” ở một xóm làng nào đó lúc chiều buông. Nhưng cảm giác bước vào một căn phòng ấm cúng nào đó lúc trời đã quá khuya, lúc người đã mệt mỏi là vẫn có. Đôi khi là một motel nào đó có vẻ trống trải ven đường. Chúng tôi nhận phòng khi người tiếp tân có vẻ ngái ngủ. Chúng tôi mệt mỏi chìm sâu vào giấc ngủ. Đôi khi chẳng kịp làm quen, chẳng biết hết phong cảnh xung quanh chỗ mình đã nằm. Sáng hôm sau thức giấc đã muộn, lại lên đường. Chẳng kịp chụp một kiểu hình, chẳng kịp đi bộ một vòng quanh motel để ngắm cảnh. Có khi cả tuần sau hoặc cả tháng sau, mở google map chế độ xem phố, ngắm lại cái motel vắng vẻ ven đường mà mình đã qua đêm, nhớ lại một cảm giác muộn màng. “Đêm nằm, năm ở”…
 
 
Chiếc GMC Terrain 5 chỗ ngồi đã cùng gia đình tôi rong ruỗi qua 11 bang trong 6 ngày với chặng đường trên 3.000km
 
3. Chúng tôi đến Washington vào buổi sáng, sau khi tham quan Nhà Quốc hội thì trời nắng gắt. “Đến chỗ nào anh thích chụp hình thì cứ xuống chụp tự nhiên, em ngại nắng lắm”, vợ tôi quả quyết. 
Em lại đúng rồi Gấu! Trời nắng thì đi shopping trong siêu thị, đến khuya khuya vòng lại cũng không sao mà. 
Chúng tôi quay lại trung tâm Washington thì trời đã khuya. Trăng sáng, gió hơi lạnh lạnh. Chúng tôi chụp hình. Người hướng dẫn viên dùng iphone chụp hình rất thuần thục. Anh bắt được khoảnh khắc và reo lên: “bảo đảm là hình đẹp”. Vợ tôi nhìn ảnh và bảo “cho xin một miếng wifi” để up ngay lên Facebook vì “giờ này ở Việt Nam mọi người đang ở văn phòng”.  
Chúng tôi lên xe chạy vòng vòng trong phố. Cứ một lúc, vợ lại mở điện thoại ra và nói có thêm người like, người bình luận. 
Tôi mở nhạc, ngẫu nhiên gặp ngay Vũ Khanh đang hát “Hương đồng gió nội”. “Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa”… 
Đêm ở Washington, trăng sáng, giọng người ca sỹ vang vang. Tôi biết, mai kia mốt nọ, cứ nghe Vũ Khanh hát “hoa chanh nở giữa vườn chanh/ thày u mình với chúng mình chân quê” là tôi sẽ nhớ về một đêm trăng Washington, gió lạnh lạnh… Có lẽ lâu lắm tôi mới quên được!  
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống, số 113

Các tin khác