Lái xe chuyện nhỏ de xe chuyện khó

16/11/2017 - Nhà ở

Đối với những người đang học lái xe ôtô cũng như những người đã tốt nghiệp, câu chuyện de xe bao giờ cũng là những câu chuyện cười ra nước mắt và khó khăn nhất.

 

 

 

Học chưa chắc đã… hành được

Sau năm năm cầm vôlăng vi vu trên đường, được bạn bè đánh giá là có tay lái vào loại cứng, nhưng hễ cứ nghe ai than về chuyện de xe, là y như rằng Nguyễn Văn Thành, ngụ tại đường Thành Công, quận Tân Phú, bật cười ha hả. Sau trận cười nghiêng ngả là câu chuyện de xe của năm năm trước. “Lúc đó ông già mua chiếc xe Camry 2000, ngoài ổng ra chẳng ai biết lái, tôi là con trai lớn nên được bắt đi học. Năm đó 31 tuổi, nhà có sẵn xe nên việc biết lái dễ như… ăn cháo. Có điều do chỉ tập trung lái tới nên ít khi nào để ý chuyện de xe. Ông già lo công việc nên cũng không để ý tới tôi về chuyện đó. Sau khi lái gần năm trời, trong một lần đưa gia đình về nhà người thân dưới Long Thành, con đường đi vào hẹp, nhưng nghĩ là vào trong có chỗ quay đầu xe nên cứ bon bon đi vào, đến nhà mới biết con đường làng chỗ nào cũng hẹp, nhà người quen đất chật, muốn quay ra chỉ còn cách de xe vào sân hàng xóm. Vậy là de, đến khi gài số rồi mới thấy run tay, nhìn hoài chẳng thấy chỗ nào để de, mới đầu một người hướng dẫn, sau đến ba người hướng dẫn hò hét ran cổ, de tới de lui cả chục lần, hạ cửa kiếng thò đầu ra ngoài để quan sát, mồ hôi ra như tắm vậy mà cuối cùng cũng làm sập mất cái hàng rào nhà người ta… ngoài khoản tiền bồi thường, phải xuống ngồi gần nửa giờ mới hoàn hồn lái tiếp về nhà…”  Câu chuyện năm năm Thành thuật lại từng chi tiết như mới vừa xảy ra hôm qua, “sau này ai muốn học lái xe lời khuyên đầu tiên của tôi là phải nhờ thầy kèm để học de cho tốt, tôi đã từng chứng kiến nhiều người ngồi xe máy lạnh mà mồ hôi như tắm chỉ vì chẳng biết phải de thế nào…”, Thành kết luận.

Bài học về de của Thành cũng là nỗi ám ảnh của nhiều người. Nhiều người khi học lái xe, thấy khó nên thường có tâm lý bỏ qua, chỉ cần de cho đúng, đủ để qua kỳ sát hạch lấy bằng lái, đến khi va chạm thực tế, nhiều câu chuyện cười ra nước mắt. Huy, nhà trên đường Ngô Thời Nhiệm, đã từng là nạn nhân của việc xem nhẹ chuyện học de. “Lúc đầu nghĩ từ từ lái rồi nghề dạy nghề, ai dè khó quá. Năm năm lái xe, cánh cửa sắt nhà tôi đã sửa lại ba lần, một lần thay bàn ăn, đến bây giờ de xe vẫn còn là nỗi niềm riêng của tôi… chẳng hiểu sao mà khó đến thế…”, Huy bộc bạch.

Cái khó nhất của những người có học nhưng khó hành trong việc de xe là không xác định được không gian phía sau khi de xe và “ngại” hỏi thầy giáo về kinh nghiệm, sợ bị thầy la hoặc chê bai. Đến khi biết lái không dám hỏi ai vì ngại, có những người lái xe cả hơn năm trời mới chỉ dám de xe tại những chỗ vắng người. “Thật ra tâm lý chung ai cũng sợ de xe, nhưng nếu chịu khó học, hỏi kinh nghiệm thì chuyện cũng đơn giản. Nếu biết cách quan sát phía sau bằng hai kiếng hậu hai bên thân xe và kính hậu giữa xe bên trong, có thể nói toàn bộ không gian phía sau đều có thể nhìn thấy. Kinh nghiệm của tôi ban đầu là để xoá bỏ cảm giác không thật của kiếng hậu thì để ý một chút. Mỗi khi de cảm thấy chưa quen với góc rộng của kính, sau khi de xong nên ngồi trên xe tập nhìn vào ba cái kính để quen dần với khoảng cách an toàn thể hiện trong khung kính. Những lần sau sẽ đơn giản hơn rất nhiều…”, Toàn, một tài xế của hãng xe taxi vàng chia sẻ kinh nghiệm.

Đến cái khổ của việc de xe

Nhiều người đi trên đường Trần Quốc Thảo vào một buổi chiều, giờ tan việc, trung tuần tháng 5.2009 hẳn vẫn chưa quên cảnh một phụ nữ khá sang trọng, cứ loay hoay bên chiếc xe Kia Morning, hết mở cửa bước ra lại vào xe lại quay trở ra, mồ hôi cứ muốn làm nhoè lớp phấn trên mặt. Đường đông xe dừng chiếm chỗ, nhưng nghĩ cảnh hư xe nên chẳng ai trách móc. Chỉ đến khi bà ngoắc một chiếc taxi sau khi trao đổi vài câu, bác tài taxi bước vào xe, de vào một con hẻm nhỏ rồi quay đầu xe hướng ngược lại, nhiều người thắc mắc, còn anh tài xế thì cười cười bước xuống xe. “Chị ấy muốn quay xe nhưng sợ quá nên nhờ tôi giúp…”, anh taxi giải thích. Hoá ra mới vừa lấy bằng lái vài tháng, gặp đường quá đông, quay xe thì sợ, mà de vào con hẻm gần đó thì không biết cách nên hết cách phải tìm người nghĩa hiệp.

Những tình cảnh tương tự không phải là hiếm trên đường phố. Xe hơi càng nhiều thì càng có nhiều người học lái, khổ nỗi lái “hình” khi đi thi thì khác hẳn với lái trên đường, vì hình thì không có người còn thực tế thì xe cộ như nêm. Nhiều vị “dân biểu” chứng kiến nhiều cảnh dở khóc dở cười riết rồi đâm sợ. “Giờ ra đường tôi nhìn thấy chiếc xe nào lái quá chậm trên đường là tôi không dám đi gần, chắc chắn những người đó mới biết lái, đi gần, họ hoảng lên một cái thì… rách việc. Chính tôi chứng kiến một phụ nữ de xe khu vực Tên Lửa, quận Bình Tân, chẳng biết thế nào mà ủi một lúc ngã ba chiếc xe máy trong lề mà chẳng biết gì. Đến lúc nghe la, mở cửa xe bước ra, nhìn thấy cảnh đó đứng như trời trồng. Trước khi xảy ra chuyện tôi thấy chị ta lái xe chậm và cẩn thận lắm, ai dè…chắc mới biết lái…”, ông Kỳ, một vị “dân biểu” khu vực Đặng Văn Ngữ, Phú Nhuận, kể.

Mỗi tháng có bao nhiêu người mới biết lái ôm vôlăng ra đường? Không ai biết, chỉ biết rằng theo kinh nghiệm của những người đi đường, nếu nhìn thấy một chiếc xe chạy cẩn thận quá mức cần thiết thì nên tránh xa. Còn với những người lái xe lâu năm, để tránh chuyện cười ra nước mắt thì tốt nhất nên học de thật tốt ngay khi còn trong trường.

Bài Thanh Thanh minh họa Hồng Nguyên

Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống

Các tin khác