Những tràng hoa

8/11/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Trương Gia Hòa ảnh Leftstudio

Bà chủ shop hoa chợ huyện quyết định gom nhiều hoa hơn thường lệ vì thông tin bà Sáu - má của tổng giám đốc ngân hàng X. vừa mất tối hôm trước. Ông ấy rất có hiếu với mẹ, cứ cuối tuần là ông sẽ tự lái xe về quê với mẹ. Vợ con có thể không đi cùng, nhưng ông thì hầu như tuần nào cũng về kể từ khi mẹ ông trên 80 tuổi. Dĩ nhiên, phải trừ những khi ông đi công tác nước ngoài. Đối với người dân quanh vùng, bà Sáu là một bà mẹ lớn, vì bà có con cái vừa đông vừa thành đạt.

 
 
 
Ông tổng giám đốc xuất sắc ấy còn có vài cô chị em gái nữa. Cô nào cũng có vai vế, sự nghiệp ổn định dù không giàu có bằng anh trai mình. Một cô làm giáo viên cấp ba, một cô làm trưởng khoa ở bệnh viện huyện, một cô buôn bán thức ăn gia súc ở thị trấn, cậu út thì tốt nghiệp đại học xong thì về quê làm đại gia trồng lan cắt cành… Đám tang “lớn nhất từ trước tới nay” chắc chắn sẽ diễn ra. Bà con tiểu thương chợ xã lẫn chợ huyện đều bàn tán về “các ban ngành đoàn thể” sẽ đến viếng. Và dĩ nhiên, người ta cũng sẽ tám với nhau về số tiền phúng điếu và số lượng những tràng hoa. Chợ xã không có shop hoa. Ba shop hoa ở chợ huyện sẽ chia nhau cơ hội làm ăn kỳ này.
Tràng hoa đi phúng điếu là thứ dễ nghĩ ra nhất. Phong tục này đã du nhập vào nước ta từ thời Pháp thuộc. Nó đặc biệt phù hợp cho những cơ quan tổ chức hay một nhóm người nào đó có chung một quan hệ với gia đình người vừa mất. Trong một trường nghĩa nào đó, vòng hoa phúng điếu cũng không khác mấy một vòng hoa quảng cáo tên tuổi của phía mang hoa đến. Vào một đám tang, bạn thử chịu khó nhìn quanh, đọc hết chữ trên những tràng hoa ấy, toàn bộ quan hệ chính trị xã hội của gia đình ấy hiển hiện thật rõ nét. Hoa thay cho sự có mặt, đặc biệt là những người ở xa không thể trực tiếp đến viếng. Đời một người Việt thông thường, đám cưới có hoa và đám tang, có hoa nhiều hơn. Hoa ngào ngạt thơm hòa hương cùng khói nhang. Đám tang người Việt, luôn có mùi rất đặc trưng.
Hai thằng trai trẻ giữ xe đố nhau có tổng cộng bao nhiêu cái tràng hoa rồi. Một thằng nói 88, một thằng nói “hồi tối tao đã đếm 89 rồi, sáng giờ cả chục tràng nữa”. Sáng mai, gia đình sẽ đưa bà Sáu đi thiêu cách nhà chừng 30 cây số. Dự kiến là không dưới 100 tràng hoa tiễn đưa linh hồn người đã khuất. Rồi hai thằng ngồi tính giá, mỗi tràng trung bình tám trăm ngàn đồng. Tính xong, hai thằng bần thần nhìn nhau. Một số tiền khủng hơn là tụi nó từng biết. Hai thằng không nói nữa vì có khách vừa đến, nhưng đầu chúng cứ lẩn quẩn về số tiền cả trăm triệu ấy. Giá trị còn nhiều hơn căn nhà lá mà mình đang ở. Ngày mai ra đồng hết, một trăm triệu tiêu tan theo cách đơn giản đến không ngờ. Càng nghĩ càng tiếc đứt ruột, dầu biết mọi thứ đều không phải của mình. Tiền công của tụi nó, 200 ngàn một ngày, ba ngày đám tang tụi nó sẽ có 600 ngàn. Chưa đủ để mua một vòng hoa.
Hai thằng trai trẻ giữ xe này không phải là người đầu tiên biết suy ra thành tiền từ những thứ đẹp đẽ và chóng tàn này. Đời người ngắn ngủi. Ngắn như một hơi thở, ngắn như một chớp mắt. Thế còn đời hoa? Đời hoa ngắn như một… chớp mi! nhất là khi nó được dùng trong một tràng hoa phúng điếu.
Đã có nhiều dịp lễ lạt kỷ niệm và đám tang, nhiều cơ quan tổ chức hoặc tang gia thông báo trước là họ xin không nhận hoa, và gợi ý cho khách thay vì mua hoa thì xin gửi vào một quỹ từ thiện ý nghĩa nào đó. Điều này thật ý nghĩa và tránh lãng phí. 
Nhưng với anh tổng giám đốc, 100 triệu hình như không đáng để suy nghĩ. Ngược lại, hoa sẽ là thứ khiến anh tự hào hơn về vị trí của mình. Anh nghĩ, mẹ anh nhất định sẽ vui nếu bà biết rằng, bà đã để lại trên đời những đứa con được quý mến, nể trọng. 
Sáng ngày đưa bà Sáu đi, người ta chỉ lấy tượng trưng vài tràng đặt lên đầu xe mà thôi. Số còn lại ở nhà hết. Đoàn xe lăn bánh. Vài người được phân công ở nhà để trông coi nhà cửa và bắt đầu dọn dẹp. Hơn trăm tràng hoa được tập kết ra một bãi đất trống. Có hai thanh niên tay thoăn thoắt rút ra những cành lan còn tươi. Hoa cúc nhanh tàn họ bỏ lại hết. Những bẹ cau kiểng còn tươi cũng được rút ra để riêng. Thứ gì còn tươi là được cẩn thận rút ra hết, phân loại thật ngay ngắn rồi bó lại kỹ càng. Khung sắt đỡ hoa cũng được phân loại, xếp chồng lên nhau rồi chất lên một chiếc ba gác máy. Công việc ấy mất gần hai tiếng đồng hồ. Và, hai thanh niên dọn hoa ấy, là người nhà của bà chủ shop hoa tôi đã kể ở đầu bài. Họ chở hoa quay về shop ngoài chợ huyện, để làm gì thì biết rồi đấy! 
 
Theo TC kiến Trúc & Đời Sống số 162

Các tin khác