Bình an là do mình

6/11/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Kim Yến ảnh Thu Vân

Tổng giám đốc công ty dây sợi Rồng Á Châu, Nguyễn Thị Việt Hòa tiếp chúng tôi trong ngôi biệt thự màu trắng lộng lẫy, quyến rũ, như tâm hồn chị, người đàn bà có gu thẩm mỹ tinh tế và cầu toàn đến từng chi tiết.

 
 
Cảm giác của chị khi đặt chân đến ngôi biệt thự này, và chị có thấy được giấc mơ của mình?
Là một người kinh doanh, lại chọn ngành khá đặc biệt là sản xuất dây sợi, nhìn tôi ai cũng nghĩ là rất cứng cỏi, mạnh mẽ, nhưng bản chất thật sự thì vẫn là một người phụ nữ, cũng yểu điệu, lãng mạn, mơ mộng. Ngay từ nhỏ, tôi đã mơ được sống trong một ngôi biệt thự màu trắng thật đẹp, mình sẽ mặc váy chạy tung tăng… Tôi muốn một cái gì rất nhẹ nhàng, rất lãng mạn. Làm sản xuất đã quá căng thẳng rồi, nên khi xây nhà, tôi muốn thật bình yên. Chính vì thế tôi đã chọn tông màu toàn trắng, chỉ điểm xuyết một vài chi tiết, mảng tường màu xanh nhẹ. Đó cũng là màu hợp với tuổi tôi, vì tôi mạng thủy.
Chọn phong cách bán cổ điển cho ngôi nhà, tôi muốn sống trong một không gian hài hòa giữa vẻ đẹp cổ điển và hiện đại, không quá nặng nề, không quá cầu kỳ. Tôi có thói quen thích chăm sóc nhà cửa, nên lúc nào nhà cũng có hoa, có sân vườn, để không gian xanh có thể tràn vào ở mọi tầm nhìn, mọi cửa sổ. Ngôi nhà luôn giữ chân tôi…
 
Đây là ngôi nhà thứ ba của chị, những sai lầm nào từ hai ngôi nhà trước mà chị đã rút ra được cho chính mình bài học quý giá?
Trước đây tôi ở quận 5, thời gian đó phải lo tập trung nhiều cho công việc, nên ít có thời gian chăm sóc con cái, ngôi nhà nguội lạnh. Để bù lại, tôi muốn ngôi nhà sống động hơn bằng cách sơn nhà xanh đỏ tím vàng. Nhưng đó chính là sai lầm, bởi mỗi khi về nhà đều cảm thấy nóng bức, ngột ngạt. Về Phú Mỹ Hưng, tôi cảm giác được sống thật hơn với con người mình, có thể nhờ hợp phong thủy. 
Chateau được chủ đầu tư đặt nhiều tâm huyết với mong muốn phát triển thế hệ công dân tương lai – không gian cho trẻ phát triển: thiết kế nhân bản với tỷ lệ không gian xanh, mở lên đến 80,42%, mang lại cho khu ở không gian sống cộng đồng. Trẻ con có điều kiện để phát triển toàn diện về tâm hồn, trí tuệ và thể chất; được sống và tự do chơi đùa giữa thiên nhiên xanh mát, ngập nắng để học hỏi, khám phá và cảm nhận thế giới rộng lớn xung quanh.
 
Phong cách bán cổ điển được thể hiện như thế nào trong ngôi nhà?
Từng phòng đều được thiết kế theo phong cách riêng phù hợp với tính cách mỗi thành viên trong gia đình. Có một điều tôi phân vân rất nhiều, đó là khu vườn Nhật, tác phẩm do chính một anh bạn người Nhật Bản thiết kế như một món quà tặng cho ngôi nhà mới. Làm sao để khu vườn có thể hài hòa với ngôi nhà là một thử thách với nhà thiết kế. Rất may kiến trúc sư An Lê là bạn chơi thân với tôi lâu năm, hiểu được tôi, một cô gái rất điệu đà… nên hai chị em đã thảo luận rất kỹ về từng chi tiết. Là người am hiểu nghệ thuật, từng học kiến trúc sư ở Anh, từng sống ở nước ngoài, nhưng lại rất yêu văn hóa Việt, An Lê đã tạo nên sự hòa hợp rất thăng hoa giữa kiến trúc phương Tây và văn hóa phương Đông, để mỗi người trong nhà đều cảm thấy ngôi nhà vừa gần gũi, vừa mới mẻ, và rất… hạnh phúc!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chị vừa nói đến những không gian riêng biệt…? Chị có ý tưởng gì cho một không gian chung?
Rút kinh nghiệm những ngôi nhà lớn quá mà không có không gian chung, mọi người rất dễ bị xa cách nhau. Tôi muốn bắt đầu từ tầng hầm cho đến không gian phòng khách, phòng ăn, thư viện… đều có những khoảng không cho trẻ mà tôi vẫn gọi đùa là “không gian cho trẻ tự kỷ”. Nhờ không gian chung này mà từ bất cứ đâu cha mẹ cũng có thể nhìn thấy con cái, tạo cảm giác ấm cúng, gần gũi, chăm sóc được cho nhau
Điểm nhấn của ngôi nhà chính là một phòng khách mở ra với thư viện, phòng ăn, sân vườn, giữa nhà chỉ đặt duy nhất một cây đàn piano, âm nhạc sẽ sưởi ấm cả ngôi nhà. Một bar rượu và phòng karaoke dưới tầng hầm, để bố mẹ tiếp khách mà không ảnh hưởng tới con cái. Phòng của bố, một người rất lãng mạn, làm thơ, đàn hát, tôi thiết kế cho ông một góc thư giãn nhỏ với chiếc ghế bập bênh để ông đọc sách ngâm thơ…
Tôi rất thích thư viện. Nhà thiết kế có sự phối màu độc đáo. Với không gian quá nhiều màu trắng, tôi muốn thư viện trầm lại, với màu xanh gốm và bình gốm cổ Bát Tràng rất đẹp. Là người mê đọc sách, dù hay đọc trên giường, nhưng tôi vẫn muốn có thư viện để khuyến khích các con thói quen đọc sách. Một bàn thờ nhỏ nhắn đặt ngay thư viện. Tôi có niềm tin vào Phật Bà. Đối với tôi, Phật Bà như mẹ, như người bạn, mình có thể nói tất cả những điều không thể nói được cùng ai… Đặt Phật Bà ở đây vừa trân trọng, vừa gần gũi hơn.
 
Chị thường đọc loại sách gì?
Làm kinh doanh nên đối với tôi, sách quản lý vẫn là cần thiết nhất. Nhưng sở thích của tôi là tiểu thuyết cổ điển, tôi đã sống cả một đời như thế trong những câu chuyện cổ, để chờ một chàng hoàng tử… (cười dí dỏm). Những tiểu thuyết nằm lòng của tôi là Con hủi, Đồi gió hú, Jane Eyre… Những câu chuyện tình nhớ mãi, giúp tôi thấy được sức mạnh của tình yêu vượt trên tất cả, nhưng vẫn không vượt qua được định kiến xã hội. Thời hiện đại, người phụ nữ tự do hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng lại hiếm khi được gặp những tình yêu như thế…
 
 
 
 
 
Không gian nào trong ngôi nhà mà chị yêu thích nhất?
Nói hơi ích kỷ (cười), nhưng tôi thích nhất là phòng ngủ của mình. Tôi sinh ra nơi đất Cảng, được hưởng sự mạnh mẽ của mẹ, sự lãng mạn của cha, từ nhỏ đã ước mơ mình là một tiểu thư trong Cánh buồm đỏ thắm. Cuộc sống làm cho mình cứng cỏi hơn, nên tôi muốn một không gian riêng thật dịu dàng, thơ mộng, rèm the lụa phủ… Tôi cũng rất thích cái bếp, nơi mình có thể nấu những món ăn cả nhà yêu thích như canh cua cà pháo mắm tôm, canh sấu nấu sườn, tôm ram thịt… Nhà tôi vẫn duy trì món Bắc, cả nhà đều thích ăn cơm tôi nấu. Giờ có người làm nấu được theo ý mình cũng đỡ vất vả. Tôi cũng rất thích đi chân trần trên sỏi, nhất là khi trời mưa…Tâm hồn mình cũng cần phải ăn chứ, ăn nhiều là đằng khác. Sống với thiên nhiên, chăm chút từng bình hoa với tôi thật thú vị.
 
Chị đã trải qua một tuổi thơ như thế nào? Giá trị gia đình nào chị muốn truyền lại cho các con?
Nhà có bốn anh em, chỉ có mình là con gái, sáu tuổi đã biết nấu cơm, chăm em phụ mẹ. Sự chịu đựng của mẹ đã dạy tôi trở thành người phụ nữ đảm đang. Tôi nhớ mãi lời mẹ dặn: “Ngày xưa các cụ tìm con dâu là vào xem cái bếp và tủ quần áo trước tiên…”, vì thế lúc nào tủ quần áo cũng phải tăm tắp gọn gàng…
Ngày xưa mình rất cần sự chăm sóc, nhưng ba mẹ không có điều kiện vì cuộc sống quá khó khăn. Giờ tôi muốn bù đắp cho con tất cả. Trong cách giáo dục con, tôi luôn nhắc nhở về sự cho đi. Sự xuất hiện của mình ở nhà chính là cho con cảm nhận sâu sắc nhất về tình thương của mẹ. Con trai tôi rất thương mẹ, tối nào đi ngủ cũng lấy nước, tắt đèn, đóng cửa cho mẹ, chúc mẹ ngủ ngon. Cho con học trường quốc tế, tôi không quan trọng lắm về kiến thức, mà cần nhất là giáo dục con tính tự lập, trách nhiệm.
 
Một nữ doanh nhân thành đạt như chị hẳn đã trải qua nhiều được mất, để ngộ ra về hai chữ bình an?
Ngày xưa, cũng như bao người khác, một ngày tôi làm việc 18 tiếng, khi trở về nhà thấy con bơ vơ, đến một lúc quá mệt mỏi, lo âu, cô đơn… tôi tự hỏi mình lao vào để làm gì vậy? Nếu nói kinh doanh vì người khác là không đúng. Trước hết là cho mình. Nhưng vì mình mà ảnh hưởng tới bao nhiêu người thân thiết thì không thể. Từ đó tôi thay đổi cách làm việc, tư duy ngắn gọn, hiệu quả hơn. 
Tìm đọc sách về Phật pháp, tôi hiểu bình an là do mình, không thể chờ ai mang đến. Hy sinh, cho đi thì đừng đòi hỏi phải nhận lại, từ đó tôi thấy nhẹ nhàng, chậm lại. Kinh doanh là làm theo khả năng, đam mê, chứ không sống chết để kiếm tiền, trở thành ông nọ bà kia… Mọi thứ ở xung quanh ta cả, chẳng mất đi thứ gì, nên tôi luôn thấy đủ, không bao giờ phải dằn vặt. Đôi khi trong công việc phát sinh những điều bất như ý, đọc Câu chuyện của dòng sông của thầy Thích Nhất Hạnh thấy mọi thứ đến và đi là đương nhiên, chẳng buồn nữa. Tin có nhân quả, luân hồi cũng là ý thức cho mình sống đẹp hơn.
 
Còn tình yêu với âm nhạc?
Ngoài con cái, công việc, cuộc đời mà không có hoa và âm nhạc thì vô vị lắm lắm. Từ nhỏ đi học tôi đã thích hát, có lần còn đòi mẹ cho đi theo đoàn phim, nhưng cái nghiệp mình phải làm kinh doanh thôi. Bạn bè hay đùa tôi sống âm nhạc, ăn âm nhạc, ngủ âm nhạc… Ngày còn trẻ, mình nghĩ tình yêu đôi lứa là tất cả, giờ tôi hiểu mình cần nhiều tình yêu khác. Tình yêu cha mẹ, con cái, đồng nghiệp, bạn bè… Chỉ khi nào cân đối được những tình yêu ấy mình mới sống cân bằng. Bạn bè hỏi tôi sao lúc nào cũng thấy hớn hở. Tôi nói: “Vì mình yêu nhiều!”.  
 
 
   
 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 99

Các tin khác