Ngôi nhà của người “thợ săn”

12/10/2020 - Nhà ở
Tác giả: Bài Đỗ Trung Quân ảnh Thu Thủy

Khi nhìn thấy những ngọn thông cao 20, 30m ở dưới chân mình và bánh xe cứ sát mép vực thẳm trên con đường không còn có thể gọi là con đường, nó tan nát và lổn nhổn đá tảng mà những chiếc xe zeep như ngựa rừng cũng khó thể vượt qua… chúng tôi kịp nhận ra đã rơi vào tình thế hiểm nghèo thì cũng đã muộn, không còn có thể quay trở lại…

 
 
Hè nhà cũng là 2 bìa rừng, nhưng vẫn thi vị
 
    
Nhà làm bằng gỗ thông giống như một chalet trên vùng núi Thuỵ Sĩ
 
Đó là một ngôi nhà gỗ thông bình thường như nhiều ngôi nhà ở Đà Lạt. Tầng trệt dành cho không gian sinh hoạt chung, thông thoáng mà vẫn ấm cúng. Tầng trên có một ban công chạy suốt chiều dài ngôi nhà để nhìn ra thung lũng trước mặt. Ngôi nhà trong rừng nhưng vẫn đủ tiện nghi
… Phía trước, hai đồng nghiệp nữ - hoạ sĩ Từ Phương Thảo, phóng viên ảnh Thu Thuỷ nghiến răng vượt đèo với sự tập trung cao độ, chỉ cần cán một hòn cuội cả hai có thể… khuất dạng dưới vực. Tôi thoáng thấy lòng nao núng chợt có ý định đổi tay lái cho con trai mình, người đang cầm lái, nhưng cũng kịp nhận ra đấy là chuyện khôi hài, ai cầm lái chẳng được, vấn đề làđừng để rơi xuống vực… Vậy một liều, ba bảy cũng liều, nghiến răng thúc ga lên dốc đèo nghiêng, rất chậm và xóc đến lộn cả ruột gan… Xã Lát chỉ còn hơn một cây số - một cây số mà tưởng như đi mãi không đến "con đường địa ngục" lại dựng đứng như đường lên cổng trời. Sự hào hứng khi khởi hành dường như chỉ còn lập loè. Rừng vắng, vực sâu, suối hoang vu vàmặt trời sắp lặn, không trở ra kịp trước khi tắt nắng, khi bóng tối tràn ngập sự nguy hiểm còn tăng lên nhiều lần.
Ôi! Cái thông tin nhận được từ một anh chàng sinh ra chỉ để phiêu lưu mạo hiểm có tên Long Loco: "Đường đi khó không?" - câu trả lời "Không!" khiến những nhà báo hầu hết đã không còn trẻ như Long Loco đang… trả giá cho cái sự tin "đường đi không khó" ấy.
Nhưng cứnghiến răng, siết chặt tay lái thì cũng phải đến. Khi chiếc xe sau cùng vượt qua chiếc cầu chỉ vừa lọt bánh xe thì đột ngột hiện ra trong thung lũng một cảnh quan khác hẳn: những ngôi nhà gỗ xinh xắn, hoa viên bao phủ và một con suối đẹp rào rạt vắt sau ngôi nhà - đẹp và nên thơ như trong tiểu thuyết thời Tự lực văn đoàn.
Suối mơ bên rừng thu vắng… Chủ nhà, người đàn ông trong bộ quần áo rằn ri hầm hố hoá ra lại là một người có giọng nói dễ mến và rất nghệ sĩ; anh là hội viên Hội Nhiếp ảnh Lâm Đồng Nguyễn Thanh Liêm và vợ, một phụ nữ còn phảng phất nét đẹp tuổi thanh xuân - chị Mai Công Tuyết Trinh.
"Chúng tôi yêu thích cảnh quan này: rừng, suối, vẻ tĩnh lặng của thiên nhiên Đà Lạt…" vậy là câu hỏi "có buồn không?" được cất đi.
Một ngôi nhà bên suối, hoa cỏ, chim muông với những đêm trăng thung lũng huyền ảo, những đêm đốt lửa uống rượu, thịt rừng và ca hát với bạn bè, ai đó lưu lại một đêm là niềm vui của đôi vợ chồng. Ở đây không có sóng điện thoại, không tivi, chỉ những tiện nghi tối thiểu nhưng chẳng khác gì ngoài thành phố Đà Lạt. Ngôi nhà gỗ được thắp sáng bởi thuỷ điện tự thiết kế từ dòng suối quanh nhà, một quầy bar rượu nhỏ, cây đàn ghita gỗ, chiếc máy ảnh khi cần thì chụp hoa cỏ, cảnh rừng…
Gần 5 năm khai phá, trồng hoa, xây dựng với vài công nhân của mình ngôi nhà gỗ bên suối đã hoàn thành một nửa, nửa còn lại là ngôi nhà xây bằng đá suối đang chờ gia chủ hoàn tất. "Đường vào gian nan quá" những "du khách" thở than còn gia chủ chỉ cười "chúng tôi quen rồi, có ngày tôi chở theo 50kg, lái xe một tay ấy!". Khó tin nhưng lại là chuyện thật - quen được cung đường vượt núi, trèo đèo mà tan nát như đường Trường Sơn thời chiến tranh thì phải thật sự yêu mến chốn này lắm lắm.
Phải trở ra trước khi trời tối, lại phải vượt những cung đường đau khổ sát mép vực sâu. Chào ngôi nhà xinh bên suối vắng - À! Đấy là địa danh suối Cạn, thôn Đanh Git, huyện Lạc Dương, cách thành phố Đà Lạt 25 cây số đường núi, đường đèo.
Khi chạm xuống con đường trải nhựa về Đà Lạt, quay nhìn những đỉnh dốc vừa đi qua… nhẹ nhõm và bình an. Nhưng không khỏi tâm phục những con người yêu thiên nhiên đến vậy, chỉ tình yêu lớn lao mới có thể ra vào những con đường hẻm vực ấy hàng ngày…
 
Ban công nhà nhìn ra các hướng núi
 
Anh Liêm và bộ bàn ăn rất “rừng” của mình
 
Chiếc cầu vượt con suối bao quanh “sơn trại”
 

Cây cầu mong manh và dốc rừng hiểm trở
 

 

Đường rừng và suối rừng

 
Từ đường 722 phía bắc Đà Lạt, chúng tôi phải hai lần đi sâu xuống thung lũng và một lần vượt núi mới đến được căn nhà - trên 10km đường rừng (chấm đỏ trên ảnh là vị trí ngôi nhà)
 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 9 (2206)

Các tin khác