Sinh tử là do trời

10/12/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Trương Gia Hòa ảnh Leftstudio

Khoảng năm năm nay, má siêng năng đi chùa lễ Phật, bà thích nghe Phật pháp, bà thích mùi trầm hương và sự tĩnh tại của chính mình khi lắng nghe hơi thở. Chị thấy rất vui vì điều này. Cuộc sống đang diễn ra thật tốt đẹp, cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.

 
1.
Chị đang làm việc ở bệnh viện thì anh trai gọi, báo má mất rồi. Chị không hiểu kịp, không nắm bắt kịp ba chữ “má mất rồi” mà anh mình vừa báo. Sao gọn gàng vậy, đơn giản vậy. Má chị đang đi du lịch hành hương, theo lịch trình thì hôm nay bà đang ở Đà Lạt chơi thêm một ngày nữa, ngày mai sẽ về sau một tuần rong ruổi viếng thăm các cảnh chùa khu vực nam trung bộ. Khoảng năm năm nay, má siêng năng đi chùa lễ Phật, bà thích nghe Phật pháp, bà thích mùi trầm hương và sự tĩnh tại của chính mình khi lắng nghe hơi thở. Chị thấy rất vui vì điều này. Cuộc sống đang diễn ra thật tốt đẹp, cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là một cơn đột quỵ. Nhanh chóng trong sự luống cuống của những người bạn đi chung ở cùng khách sạn. Thế là má chị mất, sau khi vừa vệ sinh cá nhân buổi sáng xong. Trước đó bảy ngày, má chị vui vẻ bước vào hành trình. Giờ thì gia đình đớn đau bàng hoàng nhìn nhau rồi chuẩn bị hậu sự. Ai đến viếng cũng an ủi gia đình, an ủi chị rằng má đi như thế là rất nhẹ nhàng. Rằng ai cũng phải ra đi bằng cách này hay cách khác. Và cách của má, là cách mà nhiều người hằng mong. Thậm chí, có người còn cho rằng, nhờ má chị giác ngộ Phật pháp, nhờ bà siêng năng lễ Phật, nên bà đã thật sự giải thoát.
Những lời động viên an ủi đó quả thực có giúp ích cho gia đình chị. Đó là một vết thương sâu, nhưng là một vết thương lành tính. Thời gian sẽ làm những việc còn lại của mình để chị nguôi ngoai dần nỗi đau mất mẹ.

2.
Ở Đại Liên, có bà cụ kia tên là Âu Dương. Bà có một cô con gái khoảng 50 tuổi tên Lý. Trong ngày sinh nhật lần thứ 80 của bà, cô con gái này đã đi mua bánh ngọt để mang đến nhà mẹ tổ chức tiệc vui. Khi bước vào thang máy, một cơn tai biến ập đến với cô. Các bác sĩ ở bệnh viện đã chẩn đoán cô Lý bị xuất huyết não rất nặng. Cô ấy mất 74 ngày sau đó.
Khi an táng con gái xong, bà cụ 80 tuổi ấy đã mang khoảng 16 triệu đồng và một lá thư viết tay đến bệnh viện để cảm ơn đội ngũ y bác sĩ ở đây. Mặc dù con gái mình đã mất, nhưng theo bà, nhờ sự tận tình của bác sĩ, mà bà đã có được 74 ngày để chăm sóc con gái mình như thuở cô ấy còn ấu thơ. Với bà, cô con gái này là một thiên thần hiếu thảo. Và việc chăm sóc đứa con gái bệnh nặng có diễn tiến rất xấu như thế, với bà, là một trải nghiệm khó quên của một người mẹ. 
Vì mắt kém tay run, bà cụ đã mất hai tuần chỉ để viết đi viết lại hai lá thư cảm ơn. Bà không muốn mình viết sai chính tả, vì theo bà đó sẽ là không tôn trọng bác sĩ. Tiền bà chia thành hai phần, kẹp với hai lá thư. Một bà dành cho cả ê kíp đã chăm sóc con gái mình, một dành cho ông bác sĩ họ Tô đã trực tiếp điều trị cho cô.
Và ông bác sĩ ấy đã khóc. Ông xúc động trước tấm chân tình của một bà mẹ mất con. Trong ba mươi năm làm nghề y của mình, ông cảm thấy tâm hồn mình lay động vì một tình cảnh như thế.
 

3.
Chị làm việc trong ngành y, cứ vài bữa nửa tháng chị sẽ đọc được hoặc nghe đồng nghiệp kể về một vụ người nhà bệnh nhân rượt đuổi chém đánh bác sĩ. Ngao ngán và tưởng mình chai sạn. Nhưng khi đọc được câu chuyện về cụ bà họ Âu trên kia, chị cứ nghe bần thần những nỗi niềm khó giải thích. Chị tin là xã hội này vẫn còn, sẽ vẫn nhiều những cụ bà, cụ ông như thế. Những người biết rằng sinh tử là do trời để mà biết quý trọng từng phút giây bên nhau. Bác sĩ và bệnh nhân cùng người thân của họ, chưa bao giờ, là hai bên chiến tuyến cả. Đội ngũ y bác sĩ, sẽ là những người dùng kiến thức của mình, để mong kéo dài thêm sự sống, được bao nhiêu là quý bấy nhiêu. 
Buổi tối chị về nhà, đến bàn thờ thắp hương cho má như thường lệ. Nhưng hôm nay chị nấn ná lâu hơn một chút, vì một tâm trạng không thể gọi tên. Trong di ảnh, đôi mắt má vẫn nhìn chị hiền từ. Gương mặt thương yêu này chưa từng bắt chị phải một ngày chăm sóc. Bất ngờ đôi vai chị run lên. Chị khóc như mưa, vừa khóc vừa hỏi má ơi sao má không cho con một ngày, một ngày thôi được chăm sóc má trước khi má ra đi! Lần đầu tiên chị cảm thấy mình bị thiệt thòi. 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 163

Các tin khác