Tự nhiên có cần xếp đặt?

Lượt xem: 39244
15/3/2021 - Điểm đến
Tác giả: Bài QUỐC THỐNG ảnh TRƯỜNG ÂN

Đôi lần bạn bè trà dư hậu tửu ngồi bàn luận về thiết kế nội thất đương thời, có người chợt “quăng” ra nhận xét: sao bây giờ nhiều nơi thiên về xếp đặt, công trình đẹp qua góc chụp ảnh lung linh làm không gian mất đi sự tự nhiên!

 

 

  

Điểm nhấn tại không gian giếng trời với chút xếp đặt xuân tạo nên ấn tượng đầu tiên. Một mảng nhấn khác là bức tường cong bằng gạch kính làm nên mặt tiền, cũng là “màng lọc sáng” giữa bên trong và không gian phố phường bên ngoài
 
Nhận xét ấy vô tình làm nổ ra các tranh luận chưa có hồi kết về một vấn đề luôn gây tranh cãi lâu nay: liệu việc xếp đặt và quảng bá theo kiểu “sống ảo” có làm phai nhạt bản chất tổ chức không gian của nghề thiết kế nhà cửa? Đám bạn tạm gọi là có nghề thâm niên cũng trên 10 năm đi thiết kế - thi công quyết định đầu năm ghé một góc quán cà phê nho nhỏ ở quận 1, nghe nói có nhiều góc chụp đẹp “hớp hồn”, nghe nói ở đó làm mà như không làm, nghe nói và nghe nói…
Trăm nghe không bằng một thấy, tới quán ngay dịp tết, lại đang lúc hoang mang bùng phát dịch Covid nên quán vắng người thưa, tha hồ ngắm nghía, bàn luận. Để rồi kết luận đôi điều:
Rất dễ bị “lạc” giữa cái không khí hoài niệm xưa cũ mang dấu ấn thời gian của một góc sống chậm như thế này. Nhưng thay vì chất chồng những ký hiệu thị giác thông qua vật dụng hoài niệm, thì quán S. chọn cách làm bóc tách, gỡ bỏ hầu hết những gì được gọi là “vỏ bọc” lâu nay quen thuộc trong mắt mọi người. Ngôi nhà như một bộ khung sót lại phần thô, thậm chí bị... lột sạch gạch lát nền lẫn cửa nẻo, chi tiết vốn có, đôi chỗ trần trụi như nhà hoang sắp đập xà bần! 
Rất khó để gọi tên một phong cách nào cụ thể trong không khí nội thất khá sáng thoáng và ít xếp đặt ở đây, trừ một góc tiểu cảnh tầng trệt đối diện bếp và khu vệ sinh! Những ai hay kêu ca về kiểu làm nội thất cần xếp đặt kỹ lưỡng sẽ phải nghĩ lại, bởi khá nhiều không gian được bà con chụp hình đắt giá trong quán này hóa ra lại chỉ là những gì cũ kỹ đến mức sơ sài. 
Rất khó ngồi lâu trong quán mà không… đứng lên đi lại, ngó nghiêng và tiện tay móc điện thoại làm vài tấm hình mang tính check in, bởi có lẽ quán đã khéo “đọc vị” khách thông qua việc tạo nên các mảng phông nền khá hợp lý của tường vữa loang lổ, gạch kính lung linh, cây xanh lấp ló… Có nhưng khá ít ỏi, không lạm dụng và chính đó lại là nét riêng làm nên cá tính, như một cô gái giữa đám bạn lộng lẫy áo xống lại chọn cho mình cách để mặt mộc, quần áo vải thô, phụ kiện loáng thoáng mà vẫn có sức hút, có duyên riêng.
Rất dễ nhận ra sắc màu thời gian phủ lên nội thất này thực sự không cũ, thậm chí khá mới qua vật dụng và âm thanh đương đại. Nhưng có mẫu số chung nằm ở sự kỹ lưỡng trong chế tác, tính thủ công không chuẩn mực kiểu sản xuất hàng loạt, gợi lên vui buồn của người thợ tạo tác những khung đèn bằng đồng, tấm ảnh chụp thoáng qua… vừa già nua vừa trẻ trung một thuở bên nhau trong một không gian vẫn biết là có xếp đặt nhưng không thấy phô phang. Có sỏi có đá, có đồng có thau, có xanh nắng có đỏ tường, và có những góc để chuyện hàn huyên nối tiếp nhau không dứt ra được về ngày hôm qua, trườn sang cả ngày hôm nay đầy chậm rãi.
Tự nhiên không hề xếp đặt, hay xếp đặt khéo đến mức tự nhiên? Câu hỏi lơ lửng không hồi đáp nhưng đủ giúp đám bạn làm nghề tạm kết luận: dù quán này có chủ đích về thiết kế hay không, ta hãy cứ vui giùm cho Sài Gòn lại có thêm một điểm đến giản dị, chân thực mà thú vị. Đâu cần phải theo xu hướng hay trào lưu nào cụ thể, vẫn đủ an nhiên ríu rít trong nắng xuân, như những bạn trẻ đang loay hoay chọn cho mình một góc “sống ảo thật chất” nơi góc quán S. nhẹ nhõm này.  
 

 

 
 
 
Ngôi nhà cũ với một số đường cong mới, chi tiết chế tác thủ công… làm nên nét riêng cho góc quán nhỏ giữa lòng Sài Gòn
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 178

 

Các tin khác