Quay về ký ức

2/11/2017 - Điểm đến

“Xin một vé về ký ức” – xin mượn ý tựa đề một tác phẩm của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh để nói về không gian cà phê này.

 

Ở khu vực gần ga Đà Lạt, ý tưởng cà phê xe lửa này khá hòa hợp với bối cảnh và gợi nhắc nhiều dấn ấn một thời

 

Khi bạn ngồi trên một toa xe lửa sạch đẹp, nhìn ngắm Đà Lạt qua núi đồi sương khói, như trôi về miền ký ức của những hình ảnh một thuở, bạn sẽ nghĩ gì? Riêng tôi, khi ghé đến Dalat Train cafe, tôi biết mình đã thực sự mua được một vé đi về miền ký ức thuở nào.
Đà Lạt lạnh, nên ngồi ngoài trời không thực sự thoải mái như cà phê sân vườn dưới Sài Gòn nóng nực. Đà Lạt vắng, nên ngồi chỗ quá rộng dễ cảm thấy bơ vơ nhỏ bé. Và Đà Lạt lắng đọng, nên rất cần một góc cà phê đủ nhỏ gọn mà ấm nồng, những k hung cửa xinh xinh, những tấm ảnh đen trắng. Và đâu đó mảng gỗ thơm mùi rừng núi. Và đâu đó vài nhấp nhô nhắc gợi miền ký ức chưa xa dưới những mái nhà. Ngôi nhà “chủ quản” của quán cafe độc đáo này nằm trong khu biệt thự gần ga xe lửa Đà Lạt, với những lợi thế tọa lạc ở vị trí đỉnh đồi nên có điểm nhìn khá đẹp.
 Chủ nhân đã kéo hẳn về đây một toa xe đầy đủ các thành phần, rồi trang trí lại thật trang nhã để làm thành quầy bar và góc pha chế cafe. Nếu ngồi trên toa không đủ, có thể xuống xe, ngồi ngay bên cạnh, bánh sắt một bên và cỏ hoa một bên, cũng thú vị không kém.
Nếu bạn cũng như tôi, muốn thử một lần “mua vé về miền ký ức”, hãy thử ghé lại toa xe lửa màu xanh dương này xem sao. 

 

Chưa cần lên toa xe, ngồi bên đường ray đã cảm thấy một góc trời mây hoa cỏ Đà Lạt như chạm khẽ chung quanh

 

 

 

Cấu trúc vòm của toa xe cũ được khai thác hợp lý, tạo nên những góc ngồi ấm, gọn, thân quen

 

Bài và ảnh KTS THẾ TRUYỀN

Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 100

Các tin khác