Trà thất tĩnh lặng

11/7/2019 - Điểm đến
Tác giả: Bài và ảnh Mai Anh

Đi theo con đường dọc bờ sông thênh thang nắng, rồi tới một nếp cổng lợp ngói liệt mang dáng dấp xưa cũ. Có lẽ khách đi ngang qua sẽ chẳng để ý, chẳng thể biết đây là chốn quán xá. Tấm biển nhỏ bé khiêm nhường treo dưới mái cổng, chỉ đề hai chữ ngắn gọn: “Trà thất”.

 

Khoảng sân nhỏ bên hông nhà rợp bóng cây xanh, với cách sắp đặt tự nhiên và vật liệu thô mộc, giản dị

 

 “Bức tường”  ngăn cách không gian trong lầu với hiên bên ngoài là giá bày những bình sứ cổ

 

Dân Huế vẫn gọi nơi đây là Trà thất Kim Long, để phân biệt với những trà thất khác. Nhưng Trà thất này dường như được yêu thích hơn cả, ưu ái hơn cả; bởi nằm ở một không gian thoáng đãng, yên tĩnh, trong lành, với một kiến trúc phù hợp cho việc thưởng trà và... trầm tư.
Quán là một kiến trúc đầy thô mộc, xây gạch trần không trát; và được xây bằng những viên gạch vồ cỡ lớn như gạch xây thành xưa. Khuôn viên nhỏ, nhưng vẫn đủ bóng cây xanh, đủ để mát mắt và cả... nao lòng. Âm hưởng chung của nơi này là tĩnh lặng, thuần khiết, phảng phất cũ xưa, hoài niệm, phảng phất một chút thiền. Là trà thất, tất nhiên là có chỗ ngồi để thưởng trà; có nhiều nơi, nhiều kiểu ngồi. Nhưng quán cũng là nơi trưng bày bộ sưu tập đồ sứ cổ của chủ nhân. Chất liệu gạch mộc, chất liệu gỗ, chất liệu của những đồ sứ cổ tạo nên một sắc thái riêng của không gian.
 
 

Góc ngồi trên lầu cạnh cầu thang, kiểu ngồi sàn

 

 

Ô cửa tròn có hoa văn cách điệu từ chữ “Thọ” và chữ “Vạn”. Cầu thang lên lầu xây gạch trần, với lan can gỗ. Những góc ngồi ở tầng trệt có tính riêng tư, tĩnh lặng mà vẫn thoáng đãng


Trà thất đóng cửa buổi sáng, chỉ mở cửa từ giữa giờ chiều đến tối muộn. Quán chẳng mấy khi đông, mà có lẽ, nếu đông theo cách quán xá ồn ào thì sẽ không còn là Trà thất. Dường như vấn đề kinh doanh không phải là quá quan trọng với chủ nhân. Nhẩn nha hỏi chuyện, tôi được biết chủ quán là phật tử chùa Thiên Mụ, và rất ngưỡng mộ Đức Bồ Đề Đạt Ma. Đó là lý do tại sao hình ảnh Đức Bồ Đề Đạt Ma có ở khắp nơi trong trà thất, từ trên mái công trình, sảnh vào, cầu thang, trên những bức tường... với nhiều hình thức thể hiện: phù điêu, tranh, tượng và cả... vẽ trực tiếp lên tường. Và điều đó cũng phần nào lý giải tại sao trà thất là... Trà thất, chứ không phải là chốn đậm màu kinh doanh.
Ngồi ở Trà thất, thưởng trà thảo mộc, trong một không gian yên bình, thư thái, tĩnh lặng; đúng là  người ta dễ trầm tư. Có một cái gì đó vừa lắng đọng, lại vừa thanh thản đến nhẹ tênh. Từ hiên trên lầu, nhìn qua khoảng sân, nhìn qua con đường, qua thảm cỏ và hàng cây ở bờ sông, mặt sông thấp thoáng, lấp lánh... Huế dịu dàng trong nắng gió mùa thu!
Hình như tôi và em ít nói hơn như mọi khi vẫn ngồi quán xá. Tôi nhìn sang em, em nhìn đâu đó, mắt mơ màng trong nắng. Hình như em cũng... trầm tư?   
 
 
Theo KT&ĐS số 90

Các tin khác