Ngõ vắng không xôn xao

11/7/2019 - Điểm đến
Tác giả: Bài và ảnh VĂN KHÚC

Không ít lần lang thang quán xá Sài Gòn, dù đã rẽ ngoặt hai ba lần hẻm hóc mà vẫn chưa rũ bỏ được cái ồn ào nhộn nhịp của phố xá xô bồ. Vẫn biết đặc trưng của một đô thị lớn là khó tìm chỗ tĩnh lặng, nhưng nhu cầu được lắng lọc yên tĩnh với ly càphê tí tách cho riêng mình luôn thôi thúc.

 

 

 

Một lối vào không trang điểm, không rộng thênh cũng chẳng khép nép, tuỳ tâm mà chọn, mà ghé, mà tìm. Những góc ngồi hàn huyên lẫn với cỏ hoa, quả là hiếm gặp trong lòng hẻm nhỏ.  

 

Thế nên khi vô tình bắt gặp trong con hẻm gần cầu Kiệu quán càphê với ngôi nhà gạch trần quấn quấn quýt dây leo xanh, cảm giá c đầu tiên là tiếng reo vui: ngõ vắng không xôn xao đây rồi! 
 Không khí tĩnh lặng của quán, chính là những bức tường được xây từ những mảng gạch loang lỗ đơn sơ phủ đầy dây leo, trầu bà rủ lá xanh mát đã tách được ngôi nhà nhỏ này ra hẳn với tiếng ồn ào của phố thị. Nét chân quê càng tăng dần khi băng qua một lối đi ngập tràn màu xanh của hoa lá cỏ cây. Ô kìa hình như một giếng đá tròn trịa bên cạnh khóm chuối phất phơ! Này đây một con thuyền gỗ mục đầy ắp bèo tấm, li ti sen súng. Vẫn biết là sắp đặt, là chút sưu tầm cây cối nho nhỏ, nhưng vẫn thích hơn là ngồi văn phòng đóng hộp máy lạnh kín bưng.
 

 

Thực ra Tĩnh Lặng không có bao nhiêu diện tích, chỉ là những an nhiên tự tại khéo chia sẻ để làm nên một góc vườn giữa phố đủ sum suê. Dường như nắng đã lên rồi...


Trên cái nền xanh ngắt , những mảng vật liệu xây dựng chỉ đọng lại chút ửng nắng của gốm, chút loé sáng vàng hoe của tre và gỗ phơi nắng lâu ngày. Khả năng đóng mở không gian, tận dụng không gian thể hiện qua cách bài trí mộc mạc, điểm thêm những bình gốm, lọ hoa, mâm ngũ quả đậm chất dân dã và vài bức ảnh phong cảnh theo lối panorama giúp kéo giãn tầm mắt nhiều hơn. Trên mái ngói ba gian còn treo những chùm bắp ngô, hay vài ba chiếc đèn dầu kiểu thời gian khó, tăng thêm nét hoài niệm xa xăm. Chợt hiểu ra: tĩnh lặng không có nghĩa là im phăng phắc, mà thực ra trong lòng mỗi người luôn muốn nghe nhiều hơn những thanh âm của thiên nhiên, những bản nhạc của một thời, những gợi nhớ giản dị và thân thuộc, để tiếp nạp thêm năng lượng và niềm vui sống giữa bộn bề lo toan thường ngày. 

 

Theo KT&ĐS số 90

Các tin khác