Covid và những ngày sống chậm

4/4/2020 - Nhà ở
Tác giả: Bài Trương Gia Hòa ảnh Leftstudio

Đây là những tháng ngày đặc biệt, dòng chảy cuộc sống dường như đã đổi dòng, theo một cách thật lạ lùng.

 
 
Con tôi không đến trường trong một thời gian dài kể từ khi cháu biết thế nào là đi học. Những đứa trẻ khác cũng vậy. Từ cháu bé đi mẫu giáo cho tới sinh viên. Luôn trong tư thế sẵn sàng đến lớp nếu có thông báo, nhưng cũng sẽ sẵn sàng ở nhà khi nhà trường cập nhật tình hình và thông báo mới đè lên thông báo cũ.
Những con số mới chồng lên con số cũ. Ở nước này, nước nọ, số người mắc dương tính và số người đã tử vong. Không hiểu sao, dù khi đọc trên phương tiện nào, hễ lướt qua những con số này là tôi thấy nó chuyển thành màu đỏ, và nó nhấp nháy.
Khởi nguyên là chuyện ở tận đẩu tận đâu, như là ngày xưa có chuyện ở bên Tàu. Sau đó thì tôi thấy người ta hả hê kiểu như cho chừa cái bọn ăn thịt động vật hoang dã, cho chừa cái bọn ăn uống kém vệ sinh. Nhưng có vẻ, nó không đơn giản là chuyện thằng nọ ăn dơ mà bị tiêu chảy. Nó đã lan dần, hay loang ra theo một cách nào đó mà con người không kiểm soát được.
Tôi bắt đầu đọc nhật ký của nhà văn Phương Phương, để nhìn thấy thân phận của một thành phố đang nhiễm bệnh, đang thở một cách khó nhọc. Cũng từ hôm đó, tôi cũng bắt đầu đọc những hoang mang từ bạn bè mình trên mạng xã hội.
Mỗi một bài báo, mỗi một con số, mỗi status có vẻ không liên quan cũng đều đang góp vào trang nhật ký chung của nhân loại cho ngày hôm ấy. Trái đất đã và đang bắt đầu dùng chung những dòng nhật ký. Nhân loại đang có những ngày, có cùng một mối quan tâm. Điều này thật đặc biệt, đáng sợ nhưng kèm theo cả sự thú vị. WHO tuyên bố đại dịch toàn cầu.
Đây là những tháng ngày đặc biệt. Những giá trị bị đảo lộn khiến ta khó ngờ tới.
Ở một kinh đô thời trang, nơi mà giá một chiếc áo bán ra có thể mua được một căn nhà nơi tôi đang ở. Bây giờ cũng ở đó, người ta phải dùng những cái bao chứa rác để mặc lên người thay cho trang phục bảo hộ. Khủng khiếp hơn, cái đẹp giờ đây không còn một tí ý nghĩa nào nữa, máy thở mới là thứ đáng giá nhất lúc này. Đã có những tình huống, người ta buộc phải lựa chọn việc ưu tiên dùng máy thở cho người có cơ hội sống cao hơn. Nói một cách dễ hiểu là, nếu tôi và mẹ ở đó mà đều nhiễm bệnh và cả hai đều cần máy để thở, thì ở đó, người ta sẽ ưu tiên chiếc máy ấy cho tôi. Tôi bất chợt rùng mình, không thể nghĩ tiếp được.
Đây là những tháng ngày đặc biệt. Để chúng ta nhìn ngắm lại chính mình, thở đều thở sâu và mỉm cười vì chính mình.
Từ một kẻ thật dở tự nhiên tôi thành đứa thật may. Tôi ít xê dịch, cũng ít khi tụm năm tụm ba để giao lưu tám chuyện. Giờ đây, khi những đôi chân quen bay nhảy phố phường cảm thấy bị gò bó, bức bối thì tôi vẫn thấy mình tự tại an nhiên. Hơn thế nữa, tôi đã may cho hết thảy những thành viên gia đình mình, mỗi người 3 cái quần xà lỏn. Điều mà trước đây, tôi không thể làm được vì bận làm những thứ khác để kiếm tiền.
Triết lý Phật giáo hơn lúc nào hết đang được thực thi một cách ý thức hoặc vô thức. Thời gian bình yên cho chúng ta đang được tính bằng tuần, bằng ngày. Hãy tận hưởng nó, cảm nhận sự sum vầy trong gia đình mình. Bạn không thể biết được khi nào thì khu phố, con đường hay cư xá nơi bạn đang ở bị phong tỏa cũng như không thể lường trước được, có một “giọt bắn” nào đã vô tình trúng đích ở hai bàn tay của mình phải không? Bạn bè tôi nhắn cho nhau những bí kíp né tránh, những cách thức tăng cường sức đề kháng cùng hàng loạt tuyệt chiêu. Tuy nhiên, câu nói sau cùng vẫn là, chúng ta sẽ cùng cố gắng, còn lại là… hên xui!
Đây là những tháng ngày đặc biệt.
Vị thế chính trị sẽ có biến chuyển ở tầm quốc gia. Thiệt hại kinh tế sẽ tính bằng đô la cho từng ngành công nghiệp. Sau đó nữa sẽ là thời kỳ lên ngôi của những nhà tư vấn và điều trị sang chấn tâm lý… Người ta đã dự báo được hết rồi, đã có công thức tính toán hết rồi. Nhưng có lẽ điều cần hơn bây giờ, là mách nhau cách để sống chậm, sống hiệu quả trong những ngày hạn chế giao tiếp trực diện.
Con khủng long bằng nhựa, món đồ chơi từ hồi bé tí của con trai tôi, vẫn trừng trừng nhìn tôi từ kệ sách. Nó đã từng lớn hơn phiên bản này gấp 500 lần khi nó còn sống, còn thở. Và toàn bộ giống loài khủng long của nó, từ chú ăn thịt đến cô ăn cỏ, từ bạo chúa đến tí nị dễ thương, đã chết sạch. Khủng long đã chết sạch, không còn một cá thể nào, loài người gọi đó là tuyệt chủng.
Dĩ nhiên là cũng con người, đã đưa ra rất nhiều lý giải cho sự chết sạch đó, nhưng tôi nghĩ, hầu hết đều là giả thiết. Biết đâu ở trên kia rất cao, có một ông đang cười khẩy, tao búng tay chơi một chút thôi mà! Tôi giật mình, liệu lần này, có phải cũng một lần ổng nghịch ngợm để nhìn xuống đám lao nhao, hoang mang rồi cười khẩy tiếp?
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 167

Các tin khác