Trong bộ tranh “Sắc Thân” này, Tứ Rô tiếp tục theo đuổi hình thể phụ nữ (woman) chứ không phải là những cô thiếu nữ xuân thì… như một trung tâm của thực hành hội họa, không theo hướng mô tả hay ghi chép kiểu hình hoạ nghiên cứu. Anh chọn đi thẳng vào thân thể dưới góc nhìn tạo hình, nơi màu sắc, độ dày của sơn và thao tác của người vẽ giữ vai trò quyết định.
Những hình thể trong loạt tranh này không mang dáng vẻ xuân thì, thiếu nữ hay sự cân xứng quen thuộ, mà chúng dầy dặn, căng tròn, nặng, có cảm giác tràn ra khỏi khuôn khổ bố cục. Hình thể người mẫu được đặt trong trạng thái hiện diện trực diện, không né tránh, không làm mềm để chiều mắt người xem. Đây không phải là sự phô bày, mà là một lựa chọn tạo hình rõ ràng: để hình thể tự đứng bằng chính sức mạnh, đầy sức sống của nó.
Về kỹ thuật, Sắc Thân cho thấy Tứ Rô làm chủ với chất liệu sơn dầu. Sơn được sử dụng dày, nhiều lớp, kết hợp giữa cọ bản lớn (Panh-xô) và dao vẽ (tém bay). Các mảng màu được đắp, miết, kéo mạnh tay, để lại dấu vết thao tác rõ rệt trên bề mặt tranh. Tứ Rô không tìm cách che giấu quá trình vẽ, ngược lại, anh để chính dấu vết ấy tạo nên cảm giác sống động của hình khối.
Dao vẽ trong tranh Tứ Rô không nhằm tạo chi tiết, mà để dựng khối. Những đường miết dứt khoát giúp thân thể hiện ra như một khối căng, nặng, có cảm giác gần với điêu khắc hơn là minh họa hình thể. Sơn không chỉ đóng vai trò màu sắc, mà trở thành vật liệu xây dựng hình dáng. Chính độ dày và trọng lượng của sơn tạo nên cảm giác phồn thực đặc trưng trong loạt tác phẩm này.
Màu sắc được sử dụng có kiểm soát. Tông da người được tiết chế, tránh rơi vào cảm giác bóng bẩy hay gợi cảm theo kiểu trang trí, saloon... Nền tranh thường được đẩy về những gam lạnh hoặc trung tính, đóng vai trò làm đối trọng cho thân thể ấm và nặng ở tiền cảnh. Sự tương phản này giúp hình thể bật lên rõ ràng, đồng thời giữ cho bố cục không bị quá tải dù lượng sơn sử dụng khá lớn.
Không gian trong Sắc Thân được giản lược tối đa. Tranh hầu như không xác định bối cảnh cụ thể. Không gian chỉ tồn tại ở mức đủ để thân thể có chỗ đứng, chỗ tựa. Việc tối giản này khiến người xem không bị dẫn dắt bởi câu chuyện hay bối cảnh, mà tập trung hoàn toàn vào hình thể và cách nó được xử lý bằng hội họa.
Ở góc độ tạo hình, tính phồn thực trong tranh Tứ Rô không đến từ chi tiết sinh học hay yếu tố minh họa, mà từ cảm giác đầy và nặng của khối. Thân thể hiện ra như một khối vật chất thực sự, có sức nặng thị giác rõ ràng. Đây là thứ phồn thực của hình khối và chất liệu, chứ không phải sự gợi cảm mang tính kể chuyện.
Điều đáng chú ý là Tứ Rô không tìm cách đa dạng hóa đề tài hay thay đổi phong cách trong cùng một loạt tranh. Anh chấp nhận sự lặp lại của hình thể và bố cục để đào sâu khả năng của sơn dầu và thao tác tạo hình. Sự lặp lại này cho thấy một quá trình làm việc có chủ đích, nơi mỗi bức tranh là một biến thể về khối, màu và bề mặt, hơn là một câu chuyện riêng lẻ.
Sắc Thân vì thế không phải là một triển lãm dễ xem theo nghĩa giải trí. Nó đòi hỏi người xem nhìn chậm, quan sát kỹ bề mặt tranh, cảm nhận độ dày của sơn và cách hình khối được dựng lên. Triển lãm đặt trọng tâm vào hội họa như một thực hành nghề nghiệp nghiêm túc, nơi thân thể chỉ là phương tiện để khảo sát chất liệu, kỹ thuật và tư duy tạo hình.
Trong bối cảnh hội họa đương đại, Sắc Thân cho thấy một hướng đi rõ ràng của Tứ Rô: Trực diện với hình thể, làm việc mạnh tay với sơn dầu, và đặt niềm tin vào khả năng biểu đạt của chính vật chất hội họa. Không cần đến diễn ngôn lớn hay câu chuyện dẫn dắt, loạt tranh này đứng vững bằng tay nghề, sự nhất quán và thái độ làm nghề rạch ròi.
Saigon ngày 15.12.2025
Hoạ sĩ Phan Trọng Văn
Thông tin triển lãm
SẮC THÂN – Tranh sơn dầu của Hoạ sĩ Đặng Văn Tứ (Tứ Rô)
Khai mạc: 18h, ngày 2.1/2026, mở cửa đến hết ngày 12.1.2026
Địa điểm: Maii Gallery, 72/7 Trần Quốc Toản, P. Xuân Hoà, TP.HCM
Giám tuyển: Họa sĩ Phan Trọng Văn
Vào cửa tự do