Đường tắt nào vào tim!

Lượt xem: 772
12/7/2021 11:00 - Nhà ở
Tác giả: Bài TRƯƠNG GIA HÒA, ảnh TL

Phải hai mươi mấy năm sau tôi mới hiểu ra một chân lý. Đường xa hay gần đôi khi không nằm ở số kilomet nào cả. Xa hay gần, hóa ra lại nằm ngay trong lòng ta sao? Thiệt tình, khoa học vật lý đôi khi vô nghĩa với vài người, có lẽ!

 

 
1.
Tôi đã luôn nghĩ Sài Gòn rộng quá, người lạ ở khắp mọi nơi mà người quen thì tìm hoài không thấy, nên lúc thấy bóng lưng áo chị, tôi đã hồi hộp nhấn ga, chạy lên gọi chị mà lòng mừng rỡ vô cùng. Chị tôi và anh rể mỗi người một chiếc xe chạy về hướng nhà tôi. Không phải họ đến thăm tôi mà là thăm một người khác, ở rất gần đó. Niềm vui khi bất ngờ gặp họ trên đường phố đông đúc như vậy khiến tôi phút chốc, tôi tự biến mình thành… chủ nhà. Chị đi theo em, đi đường tắt cho gần mà đỡ kẹt xe nữa!
Như một thổ địa thứ thiệt, tôi dẫn chị đi loằng ngoằng những con đường, con hẻm ở khu Bảy Hiền và Bàu Cát. Đến lúc ngó lại phía sau thì không thấy anh rể đâu nữa. Lạc rồi, chắc ảnh cũng sẽ tự tìm đường đến được thôi. Coi như chỉ có mình chị là may, được tôi dẫn đi đường tắt cho gần hơn một chút! Tôi nghĩ ít nhiều, chị vui. 
Đứng trước nhà người quen, tôi và chị cùng chờ anh rể. Chờ hoài mà ảnh vẫn chưa tới. Hồi đó chưa ai xài điện thoại di động. Không ai biết là anh rể vì không thấy chị ở đâu, đã… quay về nhà!  Anh dùng điện thoại bàn, gọi đến điện thoại nhà mà họ định đến chơi. Mọi thông tin sáng rõ, anh nói thôi thì chị cứ chơi vui vẻ rồi về, hôm khác anh đến thăm sau. Nhưng chị thì niềm vui đã tắt cái phụp từ khi biết anh đi lạc. Chị bực dọc thấy rõ. Chuyện (mình tôi tưởng) vui hóa ra lại không vui. Tôi tưởng mình có ích hóa ra lại thành tội đồ. Hoang mang hơn cả, chị nói với gia đình kia là con đường mà tôi đã dắt chị đi là đường vòng chứ không phải đường tắt! Sau khi uống ngụm nước nhà người quen của chị, tôi cun cút xin phép ra về. Cái ba lô tôi mang trên lưng nghe như nặng thêm 5 ký đá. Những hòn đá mang tên tài lanh và vô duyên!
Bạn biết không, tôi mất khoảng ba tháng sau đó để đo đi đo lại con đường mình tưởng là tắt, là gần so với con đường mà chị và anh dự định sẽ đi. Chồng tôi nói tôi làm chuyện vô nghĩa. Em không cần đo, đó là một tam giác, tổng hai cạnh mà anh chị định đi chắc chắn phải dài hơn một cạnh mà em đã dẫn. Em đã đúng, đừng áy náy nữa! 
Nhưng tôi không quên được thái độ chị hôm ấy! Chỉ trong 30 phút chiều hôm ấy, tôi đã có hai tâm trạng núi cao và vực sâu. Nó sâu đến nỗi khiến tôi ước rằng, giá mình đừng gặp chị làm gì. Chồng tôi lại cười cười, ngoáy thêm một câu, có lẽ thứ mà em đã đo sai, là tình thương của bà chị dành cho em đó!

2.
Hai mươi năm sau.
Mỗi khi đón tôi từ Sài Gòn về quê, em tôi thường có việc phải ghé Hóc Môn một chút, có khi vòng xuống Đức Hòa, rồi mới về lại quê nhà ở Trảng Bàng, Tây Ninh. Chị em tôi đã đi không biết bao lần như thế, cứ nghêu ngao vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện trên đời. Tôi không rành mấy con đường liên tỉnh liên huyện này, em tôi muốn đi đường nào cũng được.
Một lần, em tôi nói để chở chị đi đường này… cho đẹp! Đường Tam Tân! 
Nó đẹp thật và đáng để quay phim cất vào trí nhớ mọi người ạ, nhất là khi ngang qua một nông trường. Thậm chí, có chỗ em tôi còn hạ kính xe xuống. Mùi tràm thơm xôn xao. Tôi thò đầu ra ngoài hét lớn: Thơm quá rừng ơi! Không sợ ai đó nói mình khùng. Trước sau không một chiếc xe. Thỉnh thoảng lắm, mới thấy xa xa có một bóng người đi câu cá. Kéo kính lên, em tôi chỉ tay vào bên trong vùng rừng đệm. Đại công trường xử lý rác trong đó. Tôi ồ lên, hèn chi nghe chữ Tam Tân quen quen. Là cư dân thành phố, hẳn bạn ít nhất đã một lần nghe qua bốn chữ bãi rác Tam Tân!  
Hôm qua nhân trời đẹp, em trai lại đón tôi về quê, tôi đòi đi đường Tam Tân lần nữa. Nó cười, thôi, đi đường đó tốn xăng! Tôi ủa ủa, chị tưởng đường đó gần hơn chứ. Nó cười, tại đường vắng đẹp quá, chị lo hú hét không mà! Tôi cụt hứng, ờ, nó đẹp thiệt mà. Mà thơm nữa. Nó lại cười, ờ, đường ngang bãi rác thơm mà!

3.
Vậy đó, phải hai mươi năm sau tôi mới hiểu ra một chân lý. Đường xa hay gần đôi khi không nằm ở số kilomet nào cả. Từ Tân Bình qua Tân Phú, đường tắt không gần hơn được bao nhiêu, tôi lại làm cho bà chị bực dọc rồi tự tổn thương một thời gian dài. Còn đường Tam Tân, vừa xa vừa hoang vắng lại khiến tôi thấy sao mà nhanh qua! Xa hay gần, hóa ra lại nằm ngay trong lòng ta sao? Thiệt tình, khoa học vật lý đôi khi vô nghĩa với vài người, có lẽ!
Nhưng tôi có chuyện vui hơn nè.
Tuần trước, ở quán miến gà Kỳ Đồng quận 3 nổi tiếng Sài Gòn, tôi thấy một bà chị quen ơi là quen. Tôi nhìn hoài mà không nhớ bà chị này ở đâu để mà chào cho đúng phép. Khi cả hai trả tiền xong, chị gái nhìn tôi nói đúng hai chữ: Tân Phú!
Trời ơi thì ra là chị bán hàng chạp phô ở chợ Tân Phú. Tôi không biết tên, nhưng mặt thì tôi quen vô cùng vì tuần nào tôi cũng ghé. Mà chị này cũng hay ghê, nhìn mặt tôi ngu ngu đã biết tôi đang có câu hỏi gì trong đầu. Khi tôi hý hoáy bấm điện thoại đặt Grab, chị lấy xe xong thì trờ tới nói như ra lệnh:  Leo lên tao chở về luôn, ráp riếc gì cho tốn tiền!
Tôi dạ, rồi y như bà con họ hàng đời thuở nào, hai chị em nói chuyện đủ thứ khi chở nhau về “cái làng” Tân Phú của mình. Tới Bàu Cát, chỉ nói để tao chở mày đi đường tắt này cho gần, chắc mày không biết đâu!
Đố bạn chị gái ở chợ Tân Phú đã chở tôi đi đường nào?
Nói không phải mê tín chứ, đó đúng là con đường mà ngày xưa khi tôi dắt bà chị họ mình đi, đã bị đổ hết mọi tội lỗi vì vợ chồng họ lạc nhau! Chuyện ám ảnh quá mà! 
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống số 182

Các tin khác