Thế nhưng, đời sống nghệ thuật đôi khi lại mang những gam màu khá bạc bẽo. Người biết cảm nhận mỹ học và trân quý tác phẩm thì ít, mà người đến với tranh bằng sự thực dụng thì nhiều. Trong hàng trăm bức tranh tôi từng đem tặng, số tác phẩm tìm được tri âm thực sự chẳng có bao nhiêu; phần lớn chỉ nhận lại sự hời hợt, xem nghệ thuật như một món quà miễn phí, thậm chí là cái cớ cho những phiền toái đời thường. Bởi vậy, thị trường hội họa cả trong và ngoài nước luôn là một bức tranh phức tạp mà ít ai dám nhìn thẳng, nói thật.
Nỗi niềm ấy làm tôi nhớ lại câu chuyện cách đây 9 năm khi xem các nghệ sĩ người Nga biểu diễn. Chứng kiến cảnh không một khán giả nào mua đĩa nhạc ủng hộ họ lúc cuối giờ, tôi đã tự tay chọn 3 đĩa với giá 10 euro. Tôi khâm phục sự khổ luyện lâu dài của họ và cay đắng nhận ra người nghệ sĩ đôi khi thật cô độc trên chính “sân khấu” của cuộc đời mình. Đĩa nhạc là vậy, và tranh cũng thế. Thay vì cuốn vào những danh xưng ồn ào hay sự hào nhoáng ảo ảnh của thị trường, tôi chọn đứng ngoài những đua chen ấy để giữ vẹn nguyên cái tâm và tư cách của một người họa sĩ chân chính.
THEO KT&ĐS SỐ 240