Họa sĩ Dương Ngọc Thanh Thảo: Niềm vui trong cuộc đời hội họa

Lượt xem: 3663
14/7/2026 7:00 - Bạn đọc
Tác giả: Kiến trúc & Đời sống

Trong cuộc đời cầm cọ của tôi, hạnh phúc lớn nhất là được cho đi và lan tỏa niềm vui đến những người thân quen mà mình quý mến.

 

Hạnh phúc đó có khi là lời cảm ơn chân thành, là sự cảm động và cả khoảnh khắc chứng kiến ánh mắt ngấn lệ của người nhận tranh… Những điều ấy đã in sâu vào tâm khảm tôi, trở thành động lực vô giá. 
Vài người bảo tôi “khùng” vì đem tặng tranh vô số kể. Họ bảo tranh là nghệ thuật, đâu phải bó rau muống mà mang cho dễ dàng như vậy. Nhưng tôi luôn nghĩ, khi trở về với cội nguồn, chúng ta chẳng thể mang theo được gì. Đến với thế giới này bằng hai bàn tay trắng, lúc ra đi cũng lại trắng tay. Ai rồi cũng sẽ trở về với cát bụi.
 
 
 
 
Trong những lần tặng tranh, có một kỷ niệm làm tôi nhớ mãi vì hành động cảm động của người nhận. Đó là một đêm Giáng sinh, tôi quyết định tặng tranh cho một vị bác sĩ để bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với y đức của ông. Bức tranh khi ấy vừa vẽ xong, màu còn chưa kịp khô. Tôi đành bọc tạm bằng một lớp nylon rồi dặn ông ba tuần sau hãy tháo ra.
Hơn một năm sau, tôi có dịp ghé thăm lại vị bác sĩ ấy. Bước vào nhà, tôi vô cùng cảm động khi thấy bức tranh của mình được treo ở một vị trí trang trọng nhất, nhưng lớp bọc nylon năm nào vẫn nguyên vẹn. Khi tôi hỏi lý do, vị bác sĩ chỉ cười bảo: “Tôi sợ gỡ ra thì tranh bị cũ mất”.
Sự trân quý thầm lặng và mộc mạc ấy của ông đã làm tôi thực sự xúc động và biết ơn. Tôi ngộ ra, giá trị của một tác phẩm hội họa đôi khi không nằm ở giá tiền, mà nằm ở chỗ nó tìm được đúng người biết nâng niu và đồng điệu.
THEO KT&ĐS SỐ 241
 
 
 
Bài liên quan