Ngẫu hứng cuối tuần!

16/8/2019 - Nhà ở
Tác giả: Bài Hưng Long ảnh Dương Minh Long

Một sáng thứ bảy, sau hồi “ngủ nướng”, cả nhà khoan khoái thức giấc đúng cái giờ đi ăn sáng thì hơi trễ, đi ăn trưa thì hơi sớm. Vậy đi đâu bây giờ? “Lên Củ Chi ăn bò tơ đi, lái xe từ thành phố lên đến nơi là vừa”, vợ tôi nói! Thế là cả nhà bắt đầu chuyến rong ruổi cuối tuần! Chuyến đi ngắn ra ngoại thành tuy chưa thoả mãn thú cầm lái đường dài nhưng cũng đủ mang đến cảm giác phấn khích cho các “bác tài” xe gia đình.

 

 

Bữa ngon ở ngoại thành
Những con đường ngày thường dễ là “vấn nạn” cho người lái thì ngày cuối tuần dường như thoáng đãng hơn. Đoạn vòng xoay đầu Cộng Hoà tuy có đông một chút nhưng chỉ “qua một số nốt nhạc”, từ lúc Tùng Dương bắt đầu thông báo “Có con chim cúc cu, kìa nó hót lên một câu rằng...” đến khi chưa gặp được chủ nhân của chiếc khăn Piêu và quyết định thời tôi chờ”* là đã có thể nhấn ga cho xe vượt qua giao lộ! 
Không biết ở đường Cộng Hoà, tình trạng người dân đi bộ vượt qua dải phân cách có nhiều không mà người ta phải dựng hàng rào cao đến ngang đầu. Lái xe ít phải tránh những người đi bộ vượt ngang đường như ở đường Điện Biên Phủ. Nhưng Cộng Hoà lại có nhiều giao lộ, người đi xe máy cũng thích tạt ngang không xinhan. Với người lái đang vội, đang áp lực công việc thì đó là tình huống khó chịu nhưng với người lái xe đi chơi cuối tuần vui vẻ thì tình huống đó cũng bình thường! Ra đến đường Xuyên Á thì có thể tăng tốc cao hơn. Tuyến Xuyên Á đi Củ Chi có điều dễ chịu là ít xe container hơn tuyến sang quận 2, quận 9. Hết Tân Bình, qua quận 12 – Hóc Môn là vào Củ Chi, mải trò chuyện, chẳng mấy chốc, xe đã đến nơi có đồng ruộng hai bên đường. Tới quán bò tơ còn khá sớm, nhân viên phục vụ lúc ít khách hình như làm cái gì cũng nhanh và chu đáo hơn lúc đông khách. Con trai tôi khen bò nướng ngon. Vợ tôi bảo “cũng là bò tơ sao ăn ở đây thấy ngon hơn trong nội thành”. Tôi thấy đồ ăn cũng ngon nhưng cái “sướng” hơn ăn là thú vui được cầm lái dọc con đường Xuyên Á.
Sau bữa cuối tuần vui vẻ, cả nhà lại lên xe quay về thành phố. Buổi trưa, mặt đường nắng, nóng, gió tạt như muốn níu lại những người đi xe máy nhưng không gian trong xe mát lạnh, dặt dìu tiếng nhạc. 
Sài Gòn – TP.HCM có nhiều điểm ăn uống, đặc sản ngoại thành phù hợp với chuyến đi một buổi cho bữa ăn cuối tuần. Xa thì có hải sản Cần Giờ, bò tơ Củ Chi, gần hơn có vịt ba món Mỹ Lợi – Thủ Thiêm, cá chìa vôi ở Nhà Bè… 
 
 
 
Ngày cuối tuần dành cho gia đình. Những chuyến đi ngẫu hứng, không định trước luôn là những chuyến đi mang lại nhiều thú vị. Không phải quan tâm đến đường xa hay gần, chỉ cần thu xếp sao để kịp đi về trong ngày là được

 

Tìm lại chút cảm giác miền Tây
Đôi khi cũng chẳng cần quan tâm có đặc sản gì, một chuyến đi ngẫu hứng vô định trong buổi sáng cuối tuần có thể mang đến những trải nghiệm thú vị. 
Một ngày thứ bảy, chúng tôi chợt nảy ra ý định “đi hầm Thủ Thiêm về cầu Phú Mỹ” để tham quan những cung đường mới ở khu nam mà mình chưa có điều kiện lái xe qua. 
Hầm Thủ Thiêm nối đại lộ Đông Tây từ quận 1 sang quận 2. Sau những tò mò đông đúc lúc mới khánh thành, bây giờ cũng thưa hơn. Lái xe qua hầm vào ban ngày vẫn có chút khó chịu khi ra khỏi hầm với cảm giác chói loá. Đường Mai Chí Thọ có mấy khúc từng được báo chí phản ảnh lồi lõm nhưng về cơ bản là con đường lái xe rất sướng bởi ít xe, hai bên là cánh đồng bạt ngàn hoặc những hàng rào dự án chưa triển khai. Vào đến đường Đồng Văn Cống, mật độ xe container đông hơn nhưng cuối tuần không có ùn tắc. Vòng cua lên cầu Phú Mỹ là một khúc đường mới có tầm quan sát rộng, đường vắng, mặt đường êm ái. Chiếc xe lướt đi giữa cảnh bao la sông nước, phố phường đang xây dựng. Qua cầu là về tới quận 7, vợ tôi bảo: “Còn sớm, hay là mình quay lại bên đó, sang phà Cát Lái chơi”. 
Sau vài vòng cua ở phía đại lộ Nguyễn Văn Linh, chiếc xe đã vào đường dẫn lên cầu Phú Mỹ từ phía quận 7 sang quận 2. Những người từng lái xe số sàn phải nhích từng mét, phải “vê” côn cho xe khỏi trôi dốc khi qua cầu Sài Gòn lúc kẹt xe thời trước giờ mới thấy sướng khi muốn qua sông Sài Gòn có đến mấy chọn lựa. Hầm Thủ Thiêm, cầu Thủ Thiêm, cầu Phú Mỹ, toàn những công trình hiện đại, mặt đường tốt, tầm nhìn rộng, bảng chỉ dẫn mới tinh, dễ đọc. 
Và đặc biệt là thưa xe. Đường mới, cứ vi vu như vậy, ai dám bảo lái xe ở Sài Gòn là không sướng?
Đến Nguyễn Thị Định, tôi quẹo vào lối xuống phà Cát Lái sang Nhơn Trạch, Đồng Nai. Ngày cao điểm, phà Cát Lái thường bị ùn tắc. Nhưng vào những ngày bình thường, việc xuống phà có lúc gần như không phải đợi, vừa dừng xe đã có người mang vé đến bán qua cửa kính. Xuống đến bàn phà, chợt có cảm giác giống như đi qua phà Mỹ Thuận, phà Cần Thơ ngày trước. Không biết có chiếc phà nào được điều từ Mỹ Thuận hoặc Cần Thơ về Cát Lái không nhưng hôm đó, khi tôi lái xe lên chiếc phà Việt – Đan 200 đậu được ba hàng xe cứ có cảm giác như mình đang ở sông Hậu Giang nhiều năm về trước. Có khác chăng là trên phà không có người bán hàng rong, lòng sông cũng hẹp hơn. 
Nhơn Trạch đang bị ảnh hưởng của tình trạng bất động sản đóng băng. Đô thị đã hình thành mà chưa thành hình, đường hẹp, có nhiều khúc lồi lõm, các bảng quy hoạch dự án đã mờ hoặc bong tróc. Dù vậy, con đường dẫn ra quốc lộ 51 vẫn dập dìu xe. Chợt gặp bên đường một loạt dài các quán càphê võng nép dưới rừng cao su. Chúng tôi tìm một quán dừng chân, dừng xe, ngả mình trên võng đung đưa. Quá trưa, nhiều xe từ hướng Vũng Tàu về thành phố cũng dừng lại để chủ nhân tìm chút thư giãn hoặc mua trái cây ven đường. 
Sau một lát chợp mắt dưới tán cao su, chúng tôi lại lên xe về thành phố. Không có thời gian đi xa, ở ngay Sài Gòn vẫn có thể tìm được những phút thư giãn bên vôlăng qua những chuyến đi ngẫu hứng cuối tuần.
 
* Lời bài hát Chiếc khăn Piêu do Tùng Dương biểu diễn vừa đạt giải “Bài hát Việt” năm 2012.


Theo KT&ĐS Số 83

Các tin khác