Chốn quê không xa

13/3/2019 - Điểm đến
Tác giả: Bài Quốc Thống ảnh Ngọc Thạch

Khoảng trên chục năm trước, khu vườn này còn mang danh “quê mùa” bởi chưa tiện đường qua lại, cầu cống sơ sài. Vậy mà giờ thì dân chúng quanh vùng đã tự hào mình thuộc loại quận “có số”, thậm chí là số đẹp, chín nút đàng hoàng! Dĩ nhiên gia chủ và bạn bè cũng vui buồn lẫn lộn khi tốc độ đô thị hóa nhanh, vừa đem lại nhiều tiện ích về hạ tầng, nhưng cũng thu hẹp đáng kể mảng xanh hiếm có. May mà hồi đó gia chủ đã khéo xếp đặt để nhà không lấn vườn, mà vườn cũng có lớp lang thứ tự trên khu đất này, để bạn bè hay nói vui là tết đến có chỗ về quê ở ngay Sài Gòn.

 
 
Không gian thật thoáng đãng nơi khu nhà vườn rộng 15.000m2. Ngôi nhà cổ kiểu Nam bộ này được làm từ năm 1904 gia chủ hữu duyên mua được ở Tân Trụ, Long An, dành làm nơi để tiếp đón bạn bè mỗi dịp cuối tuần

 

Có thể tìm thấy khá nhiều “đặc sản” Nam bộ ở khu nhà vườn này: xoài, ổi, nhãn, chùm ruột… sum xuê khắp nơi, xen kẽ giữa các dãy nhà dân gian được tập hợp đến từ nhiều vùng miền khác nhau. Nhưng có thể thấy toàn nhà vườn này không có sự can thiệp của xếp đặt chuyên nghiệp, nhìn vào là thấy gia chủ làm theo kiểu tự túc tự cấp, kiếm được cái gì hay hay thì tà tà thả vô cái đó. Đi trong khu nhà vườn này, cảm giác thú vị nhất là sự sạch sẽ trong khung cảnh quen thuộc, bởi nếu ăn ở với nhiều thứ thân thuộc cũ kỹ mà không khéo chăm sóc thì sẽ bừa bộn, còn xếp đặt nhiều thứ lạ mà cầu kỳ quá thì lại như resort, cũng không được thân quen. 
Những chiếc xe bò từng lăn bánh khắp các miệt Hóc Môn, Thủ Thừa, Trảng Bàng… được gia chủ nhặt nhạnh, gom góp lại, được đặt để khi hờ hững, lúc cẩn trọng quanh khu vườn này. Những bánh xe bò gợi cho gia chủ nhớ về những chuyến đi, càng đi nhiều càng ao ước trở về. Ông bảo có những cuộc di chuyển xa vạn dặm mà lòng người vẫn không nguôi ngoai quê nhà. Lại có những chốn dừng chân thật tiện nghi mà lữ khách mệt mỏi chẳng đoái hoài vương vấn, không phải ngại do nơi sang chốn lạ, hay không thích lụa là gấm nhung, mà chính ở tận sâu trong tâm khảm mỗi người Việt đều có một chữ quê, một chữ nhà, và nhất là một chữ quê nhà. Để hướng về, quay về, trở về... 
Về quê ăn tết, về nhà đón xuân, đều như một cuộc trở về, dù ngắn ngủi trong mấy ngày nhưng dường như ai cũng xem hơn cả nhu cầu vật chất, tất cả đều tự nguyện và giản đơn, khó giải thích rõ ràng. Những năm gần đây nổi lên xu hướng ăn tết miền xa, ăn tết ta bên trời Tây, biểu hiện của đời sống công nghiệp tăng cao sức ép khiến người ta tìm cách “đào thoát” ràng buộc thông thường. Còn chủ nhân khu vườn này thì chọn cách “về” nhà quê trong nhà mình vào mỗi cuối tuần, để được lắng dịu ngay và luôn, như cách anh thường nói là “thưởng ngoạn không nên trì hoãn”. Một chốn quê không xa phố xá, giờ đã thành của hiếm.
 
 
 

Hồ sen chạy dọc theo hành lang cùng với hồ bơi nối giữa khu nhà chính và khu nhà khách tạo nên những mặt nước xanh mát, thi vị

 

 
 

Sự khéo léo của gia chủ trong xếp đặt là nhà không lấn vườn và vườn được xếp đặt có thứ tự lớp lang. Ở đây, xe bò không chỉ để trang trí trong vườn, mà còn “biến tấu” làm đầu giường, ghế, bàn, đèn trang trí...

 

 
 
 
 

Chủ nhân có rất nhiều bộ bàn ghế ở khắp mọi nơi, dù nghiêm trang hay thoải mái, cũng đều giúp mọi người ghé chơi có thể ngồi nghỉ chân bất cứ chỗ nào và những hàng hiên đậm chất không gian Việt, với gam màu ấm áp của gạch và gỗ
 
Theo TC kiến Trúc & Đời Sống số 154

Các tin khác