Bình yên nơi ngôi nhà đầy hoa

Lượt xem: 750
2/2/2024 14:00 - Nhà ở
Tác giả: Kiến trúc & Đời sống - NHÃ MINH

Sáng nay thức dậy, ngoài trời vẫn rả rích tiếng mưa rơi, hai con còn ngủ say, ngôi nhà yên ắng quá. Nghĩ lại, được sống trong ngôi nhà này với tôi nó giống như một giấc mơ, một giấc mơ dịu dàng và rất đỗi bình yên.

 
Năm 2011 tôi tốt nghiệp đại học và về đây công tác cho đến nay. Ban đầu tôi ở trong khu tập thể của trường đến khi bé thứ hai được hai tuổi tôi cảm thấy phòng ở khu tập thể khá nhỏ so với nhu cầu sử dụng của gia đình nên quyết định tìm mua đất ở bên ngoài. Dự định là sẽ mua gần trường để tiện việc đi làm và chăm sóc con cái. Lúc nhìn thấy mảnh đất này tôi rất ưng ý. Mảnh đất nằm trên đồi, cao ráo, thoáng mát, trước mặt lại có đường bê tông nhỏ, ở đây cũng gần trường học, cách chợ khoảng 2km. Với khả năng tài chính khá hạn hẹp, để mua được mảnh đất là nỗ lực rất lớn của hai vợ chồng. Bên cạnh đó chúng tôi còn phải vay mượn thêm từ người thân. Thật may, trên đất đã có nhà sẵn, vì nếu tiếp tục làm nhà mới sẽ vượt quá khả năng của gia đình. Trước đó, lúc chưa mua, mỗi lần đi qua nhìn vào căn nhà, dù nó cũ kỹ, không có gì đặc biệt và bị che lấp bởi cỏ dại cao quá đầu người nhưng tôi vẫn luôn bị nó thu hút. Vậy nên tôi nghĩ, đất và người gắn bó với nhau thường là cơ duyên đã định sẵn, tới lúc mình muốn và cần thì sẽ gặp được thôi. 
 

 
Thật ra, việc sống ở nông thôn, lại là nơi giữa núi, giữa rừng như gia đình tôi là một điều không hề dễ dàng. Vì thế, nếu ai có ý định bỏ phố về quê thì nên tìm hiểu kỹ, lên kế hoạch chi tiết, có nguồn thu nhập ổn định nếu không sẽ hụt hẫng và rất khó khăn khi tìm cách trụ lại với quê! Hơn mười năm ở đây, đã rất nhiều lần tôi muốn chuyển đi nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn ở lại. Như tôi đã nói ở trên, tất cả có lẽ đều là cơ duyên cả. Nơi tôi ở đất đai khô cằn, khí hậu khắc nghiệt, không thuận lợi để làm nông nghiệp, xa thành phố, xa nơi văn minh, cuộc sống bình lặng nếu không muốn nói là buồn. Khi có con cái, cảm thấy con mình rất thiệt thòi vì điều kiện sống, điều kiện học tập, phát triển bản thân luôn thiếu thốn hơn những nơi khác. Cũng may ở đây đã có mạng internet nên dù khó khăn thiếu thốn vẫn không quá lạc hậu, tôi tin nếu mình đủ quyết tâm và sát sao, con mình vẫn sẽ phát triển tốt về thể chất, tinh thần, trí tuệ. Nhà tôi khá bé nhưng vì hai con còn nhỏ nên vẫn phù hợp với nhu cầu sinh hoạt, sử dụng của cả gia đình. Con tôi có không gian rộng để vui chơi, có cả khu vườn để chạy nhảy, tập trồng cây, gieo hạt, sống gần gũi với thiên nhiên, được hít thở bầu không khí trong lành, được ăn những thực phẩm sạch… Tôi nghĩ, đó là những thứ vô cùng quý giá với tuổi thơ của con và cuộc đời của các con thời điểm bây giờ và cả sau này.
Khi mua xong đất và nhà, số tiền còn lại của hai vợ chồng không còn nhiều cộng với việc tôi thấy ngôi nhà bố trí khá hợp lý, còn chắc chắn nên chúng tôi quyết định chỉ sơn lại, làm lại sân, cổng, mua sắm nội thất và cải tạo khu vườn theo ý thích. Toàn bộ việc sơn sửa ngôi nhà đều do vợ chồng tôi tự tay làm, sân và cổng thì chúng tôi thuê thợ và làm cùng thợ. Hai vợ chồng cứ thế cùng nhau sửa sang, dọn dẹp từng chút, từng chút một. Quần áo, tay chân luôn dính đầy sơn, có những khi làm tới chín mười giờ đêm mới nghỉ, dù thế nào cũng không cảm thấy mệt mỏi vì cảm giác phấn khích, háo hức đã dâng đầy trong lòng rồi. 
Mùa hè ấy thực sự rất bận rộn và vất vả nhưng khi nhìn lại thành quả, lòng tôi ngập tràn cảm giác ngọt ngào, hài lòng, vui vẻ. Sau bao nhiêu năm ao ước, tôi đã có một căn nhà của riêng mình. Khi đến thăm nhà của hai vợ chồng, hầu hết ai cũng nói nó mang lại cảm giác thân quen, hoài niệm về những ngôi nhà ngày xưa mọi người từng ở, bởi cấu trúc quen thuộc của kiểu nhà ngang ngày trước, mái ngói rêu phong mang dấu tích của thời gian đang trôi qua. Trong nhà, đồ đạc đơn giản nhất có thể, thậm chí còn không có tivi. Không phải gia đình tôi không mua nổi, chỉ là tôi cương quyết muốn hai con của tôi dành nhiều thời gian cho mọi thứ ở xung quanh một chút, không quá chìm đắm vào thế giới xa xôi nào ở ngoài kia. Mọi người khen ngôi nhà nhỏ nhỏ xinh xinh, mang vẻ thơ mộng, lãng mạn, là ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên trong tưởng tượng của họ. Hai bé nhà tôi ban đầu khi mới chuyển về nhà mới chưa quen thường kêu buồn. Nhưng rất nhanh sau đó các con đã yêu quý ngôi nhà, khu vườn và rất gắn bó với nơi đây. Từ khi có nhà, sinh hoạt thuận tiện, tự nhiên hơn. Tôi có thêm một nơi để yêu thương, gắn bó và chăm chút. Tôi nghĩ, dù nhà có đơn sơ, giản dị như thế nào, điều kiện sinh sống có thiếu thốn ra sao nhưng nếu mình yêu nhà, trân trọng nhà thì nhà sẽ trở thành tổ ấm, là nơi mình luôn muốn về sau những bộn bề mưu sinh, là nơi mình thấy bình yên và an toàn dù ngoài trời đang ầm ào giông bão.
Tôi là người yêu hoa. Vì thế, ngay từ lúc mới chuyển về tôi đã trồng rất nhiều loại hoa quanh nhà. Mỗi sáng tinh mơ, nằm trong giường nghe tiếng chim hót ríu rít, ra vườn ngắm hoa nở, ngắm giọt sương long lanh đọng trên mặt lá, ngắm hàng cau bên cổng lớn lên từng chút, từng chút một mỗi ngày cũng là một thú vui, một niềm hạnh phúc của cuộc sống thường nhật. Mọi người hay nói đùa ngôi nhà của gia đình tôi là ngôi nhà đầy hoa. Mà có lẽ đúng là như thế, bên ngoài cổng là giàn hoa ti gôn mọc chen chúc với hoa sử quân tử, hai bên đường vào nhà là hoa sao nhái vàng rực, hoa hồng đỏng đảnh khoe sắc, bên hông nhà mấy cây hoa giấy tím rịm quanh năm… Tất cả điều đó khiến ngôi nhà của gia đình tôi dù không còn mới nhưng vẫn rất tươi tắn và đầy sức sống. Dưới mái nhà ấy, vợ chồng tôi sống những tháng ngày bình dị, hai con của tôi có một tuổi thơ trong trẻo và hồn nhiên.
Mỗi lần từ cửa nhà nhìn ra thấy dãy núi phía xa có mây trắng bay suốt bốn mùa, thấy cây cỏ bình yên khẽ rung rinh theo từng cơn gió thổi, thấy chú sóc nhỏ vụt ngang mắt người nhanh như tia chớp, thấy các con vui vẻ đùa nghịch, cười vang ngoài sân, thấy cái cây trước nhà rụng đầy lá vàng xao xác, tôi lại thêm yêu nơi đây, thêm yêu ngôi nhà tôi đang ở, thêm yêu những ngày tôi còn được sống trong bình yên trên cuộc đời này.
 
Theo Kiến trúc & Đời sống số 211

Các tin khác