Biển và gió

3/11/2017 - Điểm đến
Tác giả: Bài Kim Yến ảnh P.V

Con đường ven biển nên thơ và tĩnh lặng dẫn tôi đến Tropicana Beach Resort & Spa chỉ mất vài tiếng xe hơi. Một sự tĩnh lặng với tôi là hiếm hoi, giữa một miền đất gần như hoang sơ, chỉ có tiếng gió biển thì thầm và mặt trời tỏa sáng. Nước biển ấm, bờ biển êm, và những món ăn truyền thống với hương vị không thể chê vào đâu được, đã biến kỳ nghỉ của tôi thành thiên đường. Nguyễn Văn Hùng, TGĐ Tropicana Beach resort & spa, người được mệnh danh là “lính đánh trận” của Bến Thành Group, đã từng ghi dấu ấn với những dự án ở Huế, Phan Thiết, Hà Nội… giờ lại nhận trọng trách biến Tropicana thành điểm nghỉ dưỡng hấp dẫn cho du khách mọi miền.

 
 
 
Có lẽ ít resort nào dám “chơi” một tông màu xám u hoài, lẫn vào cỏ cây hoa lá như Tropicana, một màu rất… thiền?
Tác phẩm này do kiến trúc sư Dương Hồng Hiến thực hiện, và đã đoạt giải kiến trúc đẹp năm 2009. Màu sắc được tiết chế tối đa, chỉ có màu xám của đá, màu nâu của gỗ và cây xanh, hòa lẫn với kiến trúc truyền thống, gió biển và ánh sáng chính là linh hồn, là sức sống cho toàn bộ kiến trúc. Nếu nhìn từ trên xuống, có thể thấy những mái nhà hòa lẫn với thiên nhiên, ẩn hiện trong cây lá. Kiến trúc nhà trung tâm lấy cảm hứng từ không gian nhà chữ Đinh của miền Đông Nam bộ, kết hợp không gian đình làng miền Bắc…Thế đất rất đẹp, lưng tựa vào núi, mặt hướng ra biển, nhưng có một bất lợi là dải đất quá mỏng, nên phải sử dụng kiến trúc giật cấp, giật tầng. Cũng có người hỏi tôi vì sao sảnh lễ tân quá lớn? Đây chỉ là phần một của toàn bộ công trình, giai đoạn 2, chúng tôi sẽ mở rộng 14 ha nữa về phía núi. 
 
Điều gì theo anh là hấp dẫn nhất nơi đây?
Du khách yêu thích Tropicana vì bãi biển đẹp, không có sóng to, đá ngầm. Bãi biển ở đây rất sạch, không bị chất thải làm ô nhiễm môi trường. Chiều nào cũng có những chiếc thuyền đánh cá của dân chài cập bến, mỗi thuyền mấy chục ký cá, cá đục, cá ngác, cá nhồng… chứng tỏ ở đây môi trường rất tốt. Chính vì thế mà tôi đã thiết kế những tour đánh cá cùng ngư dân cho du khách, mở thêm nhiều dịch vụ ngoài bãi biển, để du khách có thể tận hưởng được nguồn hải sản tươi sống vừa đánh bắt.
Để gìn giữ những mảng xanh thơ mộng kia với chúng tôi là cả một vấn đề, vì không có nguồn nước ngọt, chỉ chờ mưa. Mùa nắng phải tận dụng từ nguồn nước thải. Sợ nhất là mùa gió chướng. Cứ 4 – 5 giờ sáng là anh em phải dậy lấy nước xối lên lá dừa để rửa sạch muối, nếu không mặt trời lên sẽ đốt cháy hết lá. 
 
 
 
 
Dù đầu tư rất lớn về du lịch nghỉ dưỡng, nhưng vì sao vẫn chủ yếu là khách nội địa thưa anh?
Do lịch sử để lại, du lịch Vũng Tàu vẫn vắng về ngày thường, quá tải ngày cuối tuần và ngày lễ. Tới giờ hạn chế đó vẫn chưa khắc phục được, dù Vũng Tàu đã nỗ lực đầu tư thêm casino và những dịch vụ hấp dẫn khác. Riêng Tropicana rất chú trọng khách nội địa, vì đây là lượng khách ổn định, thường đi theo dạng cả gia đình, ở dài ngày. Ở đây có cả núi và rừng, có thể mở rộng thêm những trò chơi và dịch vụ khác. Người dân Phước Hải nơi đây không buôn bán nhiều, văn hóa chủ yếu vẫn là làng chài, con cái anh em đều bám biển là chính, nên giữ được sự chân chất, bình dị, hiếu khách. Để phục vụ khách nội địa, chất lượng ăn uống, dịch vụ, phục vụ khách hàng phải đặt lên hàng đầu. Tôi rất chăm chút đến cái bếp, hương vị món ăn sao cho phù hợp nhất, hấp dẫn nhất, giá cũng không cao quá… để mọi người có thể tận hưởng trọn vẹn từ ăn uống đến nghỉ dưỡng ngay trong resort mà không phải đi đâu.
 
Một người đam mê du lịch, đã tạo dấu ấn với nhiều dự án ở Huế, Phan Thiết, Hà Nội… Anh nghĩ gì về một không gian thực sự đáng sống?
Ai cũng muốn có điều kiện sống tốt, nhưng phụ thuộc nhiều vào kinh tế. Riêng người Việt rất coi trọng giá trị tinh thần, dù kinh tế còn eo hẹp nhưng sống rất lạc quan, thích chọn những không gian lý tưởng để hưởng thụ sau những ngày làm việc cực nhọc. Một điểm nghỉ dưỡng như thế này cũng đáng để chọn lựa. Khách tới đây thuộc nhiều tầng lớp, từ xe hơi đến xe gắn máy. Không gian ở đây cho họ cảm giác thoải mái, thân thuộc như ở nhà, phù hợp với điều kiện của mỗi người. Tôi thấy rất nhiều gia đình trẻ con cái quây quần, tung tăng giữa biển, rừng. Có những bé ngâm nước từ sáng tới tối vì quá thèm thiên nhiên, rất tội. Con người rất cần không gian yên tĩnh, thức ăn ngon, để thư giãn, tái tạo lại sức lao động. Sài Gòn bây giờ ngột ngạt quá. Những con cá chưa tẩm ướp, những con mực tươi trong, giòn thơm mới đánh bắt, những người dân chài chân chất… chính là vị mặn mòi đáng yêu nhất của biển khơi. Chiều chiều, tôi thường ra tảng đá phía cuối resort để câu cá, cũng được cả chục con. Rau ở đây cũng tự trồng, bảo đảm không có thuốc trừ sâu. Ăn những thực phẩm tươi sống ở đây thấy an tâm lắm. Anh em đi lưới có con cá nào ngon cũng đem cho sếp… Cuộc sống mà được hưởng thụ ngay trong công việc như thế thì còn gì bằng. Chính vì thế mà tôi luôn cảm thấy yêu đời, khỏe mạnh.
 
 
Theo anh, người làm kinh doanh du lịch cần nhất phẩm chất gì?
Để tồn tại lâu trong nghề, phải bằng sự đam mê, lãng mạn, nhất là làm resort, để tạo nên những không gian khác biệt, quyến rũ. Muốn thế, phải trang bị kiến thức mới, cập nhật liên tục mô hình quản trị hiện đại, để phục vụ tốt nhất. Không phục vụ kiểu rập khuôn, lặp lại giữa các resort. Ngay cả con cá nếu chỉ có chiên, kho tộ thì ngán chết. Phải đổi mới liên tục món ăn. Người làm du lịch là quản lý cả một tổ hợp bao la, đủ loại. Chỉ riêng về dao ăn, ly uống thôi cũng trăm thứ khác nhau rồi. Nhưng bù lại, nghề này cho tôi một thứ vô cùng quý giá, đó là có rất nhiều bạn, cuộc sống nhờ thế vui hơn. Đó cũng là điều kiện để sống và làm việc. 
 
 
Nhìn từ trên xuống, có thể thấy những mái nhà hòa lẫn với thiên nhiên, ẩn hiện trong cây lá. Kiến trúc nhà trung tâm lấy cảm hứng từ không gian nhà chữ Đinh của miền Đông Nam bộ, kết hợp không gian đình làng miền Bắc…
 
 
Nguyễn Văn Hùng, TGĐ Tropicana Beach resort & spa, người được mệnh danh là “lính đánh trận” của Bến Thành Group, đã từng ghi dấu ấn với những dự án ở Huế, Phan Thiết, Hà Nội… giờ lại nhận trọng trách biến Tropicana thành điểm nghỉ dưỡng hấp dẫn cho du khách mọi miền
 
 
Một câu hỏi hơi… tò mò, anh đã từng bị làm phiền vì có ngoại hình quá giống… Bầu Kiên?
Trời! Đó là một tai nạn bất ngờ ập xuống. Lúc Bầu Kiên bị bắt, đã có báo chụp hình tôi đăng lên viết “Bầu Kiên giả, Bầu Kiên thật”, “Bầu Kiên đang ở Vũng Tàu”… khiến cho bạn bè gọi điện tới cháy cả điện thoại. Lúc ấy thời điểm nhạy cảm, vụ xử Bầu Kiên đang nóng. Tôi phải lên xin ý kiến lãnh đạo về sự kiện này. Anh Trần Hồng Tâm lúc ấy còn sống, bảo tôi cứ PR đi, thế là phải thông báo cho các tòa soạn cấm sử dụng hình ảnh của mình để giật gân, câu khách. Trong cuộc đời tôi, đó quả thật là một tai nạn hy hữu.
 
 
Một người chuyên khai phá vùng đất mới như anh nghĩ gì về những được mất?
Mỗi lần đi là một lần để học hỏi, biết thêm về công việc, về văn hóa từng vùng đất, về con người. Cuộc đời thăng trầm cho tôi sức mạnh vượt qua khó khăn. Trở lại đây khi resort một năm lỗ vài tỉ, tạo dựng từng chút, đến nay đã hoàn toàn cắt lỗ, trở thành điểm đến hấp dẫn, uy tín, đó cũng là quyết tâm vượt khó của riêng mình
 
Anh nghĩ gì về mái nhà?
Tài sản lớn nhất của tôi là hai cô con gái. Một người đi xa liên miên như tôi, mọi gánh vác gia đình đều nhờ cậy ở người vợ. Cô ấy đã chấp nhận hy sinh, lo cho con chu toàn để tôi yên tâm làm việc. Vợ chồng hiểu và tin nhau, đó là hạnh phúc. Điều đó cũng giúp tôi vơi đi nỗi nhớ nhà. Người ta thường mơ nhà cao cửa rộng, còn tôi thì chỉ cần ngôi nhà ấm cúng, gần gụi, với những bữa cơm gia đình ngọt bùi.
 
 
Điều gì đã giúp anh giữ được một tâm hồn trong sáng trong môi trường kinh doanh phức tạp?
Có lẽ nhờ được lớn lên trong gia đình nề nếp, bước ra xã hội khá sớm, tự lập từ lúc trưởng thành đã tạo cho tôi nếp sống nghiêm cẩn, không bon chen, không làm gì xấu nguy hại cho bản thân. Tự học hỏi, trau dồi. Cái gì tới sẽ tới, tôi không muốn tới sớm quá sẽ gãy. Làm sao cho tinh thần thoải mái, cuộc sống vừa phải, biết chắt chiu đồng tiền. Với nhân viên cũng phải có đạo đức, tạo một không gian tinh thần thoải mái và môi trường làm việc thuận lợi để mọi người cùng cống hiến.
 
 
Thú vui nào giúp anh tận hưởng cuộc sống?
Tôi mê thể thao, nhất là tennis, để duy trì sức khỏe, và mê bạn. Tôi cũng mê âm nhạc, những bản ballad nhẹ nhàng, đôi lúc sung cũng nghe rock. Âm nhạc mang lại cho tôi một sự thoải mái không thể diễn tả được.  
 
Để gìn giữ những mảng xanh thơ mộng là cả một vấn đề, vì không có nguồn nước ngọt, chỉ chờ mưa. Mùa nắng phải tận dụng từ nguồn nước thải. Sợ nhất là mùa gió chướng. Cứ 4 – 5 giờ sáng là phải lấy nước xối lên lá dừa để rửa sạch muối, nếu không mặt trời lên sẽ đốt cháy hết lá
 
Theo TC Kiến Trúc & Đời Sống, số 100

Các tin khác